Hiển thị các bài đăng có nhãn Tổng Bí Thư. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tổng Bí Thư. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Đây không phải là cách nói đùa về chuyển hóa giới tính, mà là chuyện nghiêm túc về một hành vi cao cả có thật, lưu truyền muôn đời trong lịch sử dân tộc Việt của Thái hậu Dương Vân Nga, rất đáng cho hậu thế noi gương.

Thái hậu Dương Vân Nga

Khi vua Đinh Tiên Hoàng cùng người con trưởng là Đinh Liễn đột ngột băng hà vì bị Đỗ Thích ám sát sau một cuộc rượu, thì triều đình rơi vào rối loạn, quần thần ngơ ngác, chia rẽ, chỉ còn Thái hậu Dương Vân Nga là đại biểu quyền lực cao nhất.

Xưa cũng giống nay, khi nước Việt suy yếu, hay có vấn đề nội bộ bất ổn, thì giặc nhà Tống phương Bắc đem quân sang xâm chiếm nước ta. Chúng hùng hổ tiến quân tràn qua biên giới. Thập đạo tướng quân Lê Hoàn cấp báo tình hình về kinh thành. Thái hậu Dương Vân Nga triệu tập các quan Đại thần, thuyết phục và tuyên bố giao quyền lãnh đạo tối cao Quốc gia cho tướng quân Lê Hoàn, trao áo bào – tượng trưng uy quyền và pháp lý của vương triều – cho Lê Hoàn. Lê Hoàn lên ngôi vua, ổn định triều đình, làm yên lòng dân, thống lãnh toàn quân đối đầu với giặc. Ông đã đập tan cuộc xâm lăng của giặc Tống, giữ được nền độc lập quốc gia, lập nên nhà Tiền Lê. Công của Lê Hoàn là sáng chói trong lịch sử giữ nước, nhưng trong đó lấp lánh một hạt kim cương hiếm có của lịch sử là hình ảnh của Thái hậu Dương Vân Nga, là động lực khơi dậy lòng yêu nước của quan, quân và dân của nước Đại Cồ Việt, là thái độ khẳng khái dứt khoát trước kẻ xâm lược, không tham quyền cố vị, thông minh và thực tiễn. Bà lại trở thành Hoàng hậu, vợ của vua mới, đã đem tình riêng ra mà hộ trì việc nước. Hậu thế không ai chê trách, chỉ trừ một đám hủ nho u mê.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

Ngày nay, thế nước trong cơn khó khăn tương tự.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, tuy không phải là Thái hậu của thời phong kiến, nhưng ông là tượng trưng cho vương quyền do Đảng Cộng sản Việt Nam trao cho. Tuy là vai trò tối cao của một đảng thôi, nhưng vì đảng ấy là duy nhất, lại là đảng nắm quyền cai trị toàn diện đất nước, thì gọi vai trò của ông theo từ ngữ xưa, là “Hoàng Đế’ cũng chênh lệch không nhiều.
Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng
Sau mấy năm tại vị, ông chưa làm được điều gì có thể gọi là thành công, nếu không nói là từ thất bại này đến thất bại khác (kết sổ thì cũng rõ ràng), chứng tỏ cái tài thì không có, nhưng vớt vát cũng có cái đức, vì chưa tai tiếng gì mấy. Phong cách ông hiền lành, nho nhã, lại ham sách vở, và đặc biệt mê giáo điều xã hội chủ nghĩa. Vì là con người của giáo điều nên ông có đức tính trung thành và có lập trường kiên định: Đã định cái gì rồi thì kiên quyết không chịu thay đổi, mặc cho thời thế có xoay vần! Kế tục đời Tổng Bí thư trước là Nông Đức Mạnh, ông Trọng trung thành với tình hữu nghị gói trong 16 chữ bằng giấy do Trung Quốc tặng cho, xem như bảo vật, ông đem dạy cho dân chúng từ trẻ nít đến người già học thuộc. Ông trân trọng đem tấm thân “tứ đại giả hợp” của mình sang tận Đại quốc anh em, để ký cái văn kiện xác định họ là “Đối tác chiến lược và toàn diện”, là cụm ngôn từ thời thượng nhất, biểu trưng giá trị cao nhất thế giới hiện nay về sự gắn kết giữa hai quốc gia, rồi lập thêm đường dây nóng cho hai nguyên thủ Quốc gia, để có chuyện gì rắc rối giữa hai nước thì gọi nhau… Để chứng tỏ sự trung thành với tình hữu nghị thiêng liêng, ông không tiếc lời chửi mắng con dân trong nước dám biểu tình chống lại mối quan hệ khắng khít đó, ông cho đánh đập, nhục mạ, đứa thì bị bỏ tù, đứa thì bị hăm he “xử lý”. Tuy nhiên, bọn “đối tác chiến lược toàn diện” ấy có mưu mô thâm hiểm, từng bước trở quẻ, láo toét! Văn kiện chúng xé toẹt, đường dây nóng chúng đem ướp đá lạnh, khi gọi chúng không thưa. Chúng ào ạt đem tàu chiến, máy bay đến bao vây lãnh hải, truyền thông của chúng chửi ta ra rả ngày đêm, bằng những từ ngữ thậm tệ, nói ngược, nói dối, phao vu…, xin lỗi, như bọn côn đồ, dao búa.

Từ ngày chúng đem tàu giàn khoan vào lãnh hải nước ta, cả tháng trời ông nín lặng, nghẹn ngào không nói được lời nào, nhất là vụ ướp đá lạnh đường dây nóng làm ông bị quê. Ông im lặng vì sợ hãi? Vì nhục? Vì không biết ứng phó ra sao? Vì tổn thương tình cảm kiên định hun đúc lâu nay? Hay vì nó làm đảo lộn nếp tư duy giáo điều trong ông, về tính “biện chứng” của tình “hữu nghị”? Những người cấp dưới cùng tâm trạng và quan điểm với ông cũng im re, hoặc cố vớt vát biện hộ cho thái độ tránh né cầu an của mình, bằng cụm từ “ổn định để phát triển”, lại bị Thủ tướng Dũng mắng cho, là cái “ổn định viển vông”, vốn là một dạng lệ thuộc. Giặc đến mà không chống, vì lý do“ổn định”, là ổn định cái nỗi gì! Lòng dân hết sức phẫn nộ. Phẫn nộ kẻ cướp đã đành, lại phẫn nộ kẻ hèn nhát tạo thuận lợi cho giặc.

Theo Hiến pháp Việt Nam 2013, do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng lèo lái và chủ trì, thì Hiến pháp là văn kiện cao nhất “sau cương lĩnh của Đảng”, thì ông Tổng Bí thư lại là người có vai trò tối cao với sự hưng vong của quốc gia. Ông mặc nhiên được phép đóng vai là người có “bàn tay sạch”, và thường là không chịu trách nhiệm về những thất bại cụ thể. Nhưng nếu cái cương lĩnh mơ hồ của Đảng mà sai, thì có lẽ đó là do “Chúa” chăng, và không ai được quyền nhắc tới? Ví dụ Hội nghị Thành Đô là cái gì, mà trở thành “Kinh Thánh” với 16 chữ được ví như vàng? Hay gần đây, cái “Tuyên bố chung” do chính ông Tổng Bí thư Trọng ký với Tổng Bí thư Hồ Cẩm Đào, đã đem an ninh của quốc gia giao cho đối phương, chẳng khác chuyện Mỵ Châu vì yêu đương quá mùi mà đem “nỏ Thần” giao cho Trọng Thủy?

Tuyên bố chung tám điểm ký ngày 15. 10. 2011 tại Bắc Kinh có các dòng sau đây: “Đi sâu hơn nữa hợp tác giữa hai nước trong lĩnh vực thi hành pháp luật và an ninh; Tăng cường giao lưu và hợp tác giữa các cơ quan như tòa án, viện kiểm sát, công an, hành chính, tư pháp; . . . tăng cường phối hợp và ủng hộ lẫn nhau trong việc giữ gìn ổn định trong nước của mình.”. Vậy là không sót thứ gì trong lục phủ ngũ tạng được thực hiện hơn 3 năm qua, tính từ ngày ký, chứ đâu chỉ có mỗi cái nỏ Thần như chuyện Mỵ Châu? Trong khi Bắc Kinh đang tiến hành đủ trò khả ố, bất lương với nước ta, thì thử hỏi, đó là văn kiện gì? Là văn kiện hợp thức hóa cho kế hoạch thâm nhập toàn diện của Bắc Kinh vào an ninh nội địa Việt Nam? Thực chất là “ủng hộ” họ xâm nhập vào nước ta, chứ ta thì không thể bước qua biên giới họ. Chữ “lẫn nhau” sao đầy mờ ám và mê muội! Các cuộc biểu tình của nhân dân ở Vũng Áng, Đồng Nai… do đâu mà trở thành bạo động, manh động mà nhân dân, kể cả cái trời ơi “Việt Tân”, đều ngơ ngác khi bị lên án là thủ phạm? Không phải là kết quả của sự “ủng hộ lẫn nhau” đó sao? Cái “Thông cáo chung” ấy đã đến lúc cần phải đem ra “xử lý” được chưa? Khi lên chức Tổng Bí thư, ông tưởng đã đem về cho đất nước một văn kiện thành tích trang trọng, bỗng hóa thành nghiêm trọng! Nghiêm trọng hơn rất nhiều cái “thành tích ảo” mà ông nói là cần chấm dứt ngay, với Bộ trưởng Luận vừa rồi về nền giáo dục be bét.

Trong lúc tình hình dầu sôi lửa bỏng của cả nước, của khu vực và thế giới, ông im hơi đi vào cái “tổ thảo luận” của Quốc hội, luận thuyết với bậc đàn em về cái công thức rất rẻ tiền: “tín nhiệm cao - tín nhiệm - tín nhiệm thấp”, “không được tín nhiệm thì nghỉ”, rồi chừng như thỏa mãn – cái thỏa mãn của anh tiểu nông có lòng dạ nhỏ nhen của thời chưa có internet: “có khối anh sợ!”, tưởng tượng là ông đang mỉm cười hài lòng. Vui thật! Ngày xưa có những ông vua chỉ thích chơi gà chọi. Nhưng còn chính ông thì sao nhỉ? Nếu hỏi nhân dân thì biết ngay. Nếu hỏi Đảng trung ương, thì chịu thua, vì đó là chuyện riêng về ghế bàn của họ, không dính tới nhân dân, nhưng chuyện bàn về cái ghế lại cực kỳ quan trọng, vì nó liên quan đến vận mệnh Quốc gia, như cái ghế mà ông Tổng đang ngồi.

Hai trụ triều đình

Cũng cần nói qua về hai trụ triều đình kia cho có chút công bằng. Chủ tịch Quốc hội, ông Nguyễn Sinh Hùng, theo ông nhà báo Kami nhận xét, là người không có lập trường. Hình tượng về ông là ngọn cỏ thơ mộng, gió chiều nào ta nghiêng theo chiều ấy, gió chưa mạnh ta lao xao ẻo lả đợi tBộ ba Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng (trái), Chủ tịch nước Trương Tấn Sang (phải) mặt mũi đăm chiêu trong khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (đứng sau) mặt mũi tươi cười trước lúc khai mạc khóa họp Quốc Hội ngày 22 tháng 10, 2012hời. Về ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, tuy chức cao nhưng thích làm chuyện thâm thấp, ông muốn nép mình trong bụi mận gai. Là Chủ tịch nước, nhưng ông chỉ thích nói chuyện với một số cử tri quen quen của mấy phường ở Quận 1, nơi mà ông có tư cách là dân biểu. Nói ở chỗ không xứng tầm xem như không nói. Ông giấu mất cái chức Chủ tịch nước của mình. Nhớ ngày nào ông rất hăng hái, tích cực đăng đàn, hô hào nhân dân bắt sâu với tất cả quyết tâm hằn học. Nhưng nếu có dịp êm ả, ông cũng thỏ thẻ như kiểu thân tình, như mới đây, trong dịp tiếp Tân Đại sứ Trung quốc Hồng Tiểu Dũng, 19. 5.2014, ông nói với họ: “phát huy tốt vai trò cầu nối quan trọng, đóng góp thiết thực cho quan hệ hữu nghị và hợp tác toàn diện giữa hai Đảng, hai Nhà nước”. Họ đã “đóng góp” hết sức thiết thực đấy thôi, ở giàn khoan, trong đất liền như vụ Vũng Áng, Đồng Nai, và các thứ công trình kéo dài nham nhở. Cầu nối to không tới đâu, bây giờ mong cái cầu nối nhỏ, lại tiếp tục bài ca “hữu nghị, hợp tác toàn diện”! Nhẫn nại lặp lại dòng chữ rất ê chề này, đã tỏ rõ là ông có đức kiên trì chịu đựng trước họa xâm lăng. Kẻ lớn không mắng xéo được thằng nhỏ Tiểu Dũng ấy lấy một lời, nói xuôi xị như nước đổ lá môn, nhược bằng chẳng nói câu nào còn hơn!

Bộ ba Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng (trái), Chủ tịch nước Trương Tấn Sang (phải) mặt mũi đăm chiêu trong khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (đứng sau) mặt mũi tươi cười trước lúc khai mạc khóa họp Quốc Hội ngày 22 tháng 10, 2012

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Trong tình thế nội bộ bất nhất và bạc nhược như thế, chỉ riêng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã dũng cảm bức phá và bước lên phía trước, với những tuyên bố chống xâm lược, đưa ra nhiều phát biểu phù hợp với yêu cầu củng cố sức mạnh dân chủ của nhân dân, tạo khí thế cho toàn dân chống xâm lược. Lời tuyên bố của ông có tính thống nhất, và duy nhất (trong nội bộ), xuyên suốt từ mấy năm nay, với lập trường kiên quyết bảo vệ lãnh thổ, chống bành trướng xâm lược, chủ trương dân chủ hóa thể chế, và có đường lối đối ngoại phù hợp xu hướng thời đại, đã được sự đồng tình ngày càng rộng lớn của nhân dân. Ông là người đầu tiên lên tiếng tại Quốc hội, khẳng định Hoàng Sa – Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, là người đầu tiên đề xuất Quốc hội làm luật biểu tình, là người đưa ra thông điệp tại Hội nghị Shangri-La làm rõ lập trường đối ngoại của Việt Nam trong tình hình mới, là thông điệp đầu năm bộc lộ tư tưởng dân chủ hóa việc nội trị, là tuyên bố tại Philippines về lập trường chống bành trướng, cùng thế giới bảo vệ Biển Đông, là những phát biểu minh bạch khẳng khái trước những quan điểm lưng chừng trong nội bộ lãnh đạo mang màu sắc ôn hòa giả hiệu đầy nguy hiểm trước các sách lược tấn công của Bắc Kinh. Ông đang trở thành chỗ dựa của nhân dân, và là một điểm tin cậy trong liên minh các nước bảo vệ Biển Đông.

Nhưng bản thân ông còn mang một vệt mờ, và dường như đã phai, trong nhân dân về những sai lầm kinh tế của những năm qua, dù còn để lại nhiều hậu quả nặng nề. Tất nhiên nó sẽ ám ảnh ông cho đến ngày mai, nhưng ai cũng biết, ông phải điều hành một chính phủ dưới sự chi phối tòan diện của bộ máy Đảng, từ trung ương đến địa phương.

Và cũng dường như có một số người rất quan tâm đến khuyết điểm này để khoét sâu và đả kích, tất nhiên là có nhiều lý do, vì lý do cái ghế ngồi chẳng hạng, song lý do lớn nhất là nương theo chiều tác động của Bắc Kinh muốn triệt hạ ông Dũng – vì ông ấy chống đại cục của họ rõ ràng nhất. Giờ đây, từ “hữu nghị” bộc lộ chiều sâu xấu xa nhuộm đầy máu của nó. “Hữu nghị” của Bắc Kinh là vì mục tiêu Việt Nam. “Hữu nghị” của Việt Nam (một số ai đó) là vì mục tiêu “cái ghế”, tức là muốn kiếm cái ghế dưới bóng râm “hữu nghị”. Nhưng cần cái ghế để mà chống Bắc Kinh, thì cái ghế đó không thể đến từ “hữu nghị viển vông”, mà phải đến từ nhân dân với tinh thần quyết chống trả đối phương. Với ý nghĩa này, toàn dân sẽ thành một sức mạnh ủng hộ người dám bước lên phía trước theo hướng này. Nhiều người cho rằng nên cảm ơn cái giàn khoan Hải Dương 891. Nhờ nó mà soi rõ mặt nhau. Nhờ nó mà từ đây – không phải thêm một lần nào nữa, cho dù với người mê man nhất – cũng không còn ảo tưởng về cái “hữu nghị” khốn cùng của hơn nửa thế kỷ qua, dưới các cụm từ “Xã hội chủ nghĩa anh em”, “cùng là Đảng Cộng sản”, “môi hở răng lạnh” của một tình trạng hàm ếch nặng nề.

Ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nên theo gương Thái hậu Dương Vân Nga: Trao ghế Tổng Bí Thư cho người khác.

Với bản chất hiền lành và ưa mơ mộng xa vời về chủ nghĩa xã hội, có lẽ ông là người ít tham vọng, lại trong sáng và giản dị, như ông từng “cưỡi xe đạp” đi thăm bạn, như ông đã từng tin theo một cách hoang tưởng, vào tình hữu nghị tốt đẹp chân phương Việt - Trung, Nay bầu trời đã hoàn toàn khác. Chúng ranh mãnh một cách phũ phàng với tấm lòng chân thực của ông. Đại-cục-xã-hội-chủ-nghĩa-anh-em đã tan tành, vỡ vụn thành những đống ba dớ không còn dùng mót được việc gì. Phải chủ động xé bỏ cái văn kiện “Hội nghị Thành Đô” thôi. Còn cái “Thông cáo chung” mà ông ký kết thì chúng đã giày nát dưới chân rồi. Thế thì ông làm Tổng Bí thư với cái nghĩa gì đây? Với ai đây? Xin nói rõ: không có nhân dân! Vì không một ai muốn đi theo ông trên con đường viễn mơ sự hoàn thiện ở cuối thế kỷ. Không đa đoan nên không ứng phó nổi với tình thế, từ nay đến hết nhiệm kỳ Tổng Bí thư của ông, là thời gian chết của dân tộc. Cả đất nước căng thẳng hằng ngày hằng giờ, và toàn diện. Bắc Kinh đang tiến công ta trên mọi mặt trận: quân sự, kinh tế, ngoại giao, tình báo, tư tưởng, văn hóa, thực phẩm, từ trong đất liền, tới ngoài biển đảo, với quy mô khu vực và thế giới…

Với vai trò cao nhất đang giữ, ông tỏ rõ là kẻ vô tích sự!

Còn hơn thế nữa, ông là đại biểu của một thế lực đang bế tắc về mọi phương diện, từ lý thuyết đến hành động, từ động tác đến lời nói, có tác dụng là vật cản của dân tộc đang quyết sống chết, thoát vòng vây của Bắc Kinh.

Điều dũng cảm nhất và cao cả nhất ông có thể làm, là trao quyền Tổng Bí thư cho người khác. Trước mắt, không ai khác hơn là ông Nguyễn Tấn Dũng, làm Tổng chỉ huy lâm thời cho giai đoạn chuyển mình của đất nước để thoát khỏi quỹ đạo của Đại Hán Bắc Kinh.

Lời tuyên bố của ông công khai trên truyền thông với ý nghĩa là, vì cuộc chiến đấu giành độc lập cho đất nước và bảo vệ hòa bình cho Biển Đông, ông sẵn sàng hy sinh vai trò và chức vụ đang nắm giữ, để cho cuộc đấu tranh được mạnh mẽ và hiệu quả hơn, và lá phiếu của ông sẽ tạo được đa số trong Bộ Chính trị. Cuộc chuyển giao quyền lực được thực hiện êm ả là phù hợp tình hình hiện nay.

Làm được điều này có ba điều lợi lớn sau đây:

1) Về bản thân. Toàn dân sẽ hoan nghênh ông, vì đất nước chấm dứt được tình trạng trì trệ, trì kéo, lết bết của cỗ xe tứ mã không biết chạy về đâu. Ông tự thắng mình bằng cái tâm cao cả (Thắng nhân giả hữu lực, tự thắng giả cường). Hành động này của ông là lời hiệu triệu vô cùng giá trị với toàn dân. Ông ngang bậc thánh nhân là có thể.

2) Về Đảng. Do ông mở đầu cho một quyết tâm chống giặc cướp, cũng là mở đầu cho cuộc chấn hưng đạo đức bằng chính sự làm gương của bản thân mình, nó sẽ đem lại tác động rộng lớn trong bộ máy cầm quyền của Đảng ông. Từ đó, văn hóa từ chức sẽ phát triển. Sự tự trọng và tôn trọng nhân cách sẽ từng bước hình thành một thứ văn hóa đích thực. Nhân dân Nhật, Hàn làm được, nhân dân Việt Nam dần dần cũng làm được. Bộ máy Đảng các ông sẽ từ từ đẩy lùi cái văn hóa thô lậu của mua bán chức quyền trong Đảng đang phát triển hà rầm bấy lâu nay, nó vượt xa cái hệ giá trị của sáng kiến kỳ bí màu mè, là “lấy phiếu tín nhiệm” theo cách may rủi có vẻ cờ bạc. Nói thật về một thực tế, hiện nay nhân dân không hề “kính trọng” các quan chức chút nào, mà chỉ có sợ về bạo lực và các thủ đoạn khác của kẻ cầm quyền. Nhưng hà tất phải đòi hỏi kính trọng? Bình đẳng và tôn trọng nhân cách, tôn trọng luật pháp là đủ. Đảng từng bước chuyển hóa theo nền văn hóa nhân bản, từ bỏ con đường nguy hiểm do Đảng Cộng sản Trung Quốc cài đặt và tẩm hóa chất, để hướng về một xã hội bình đẳng, dân chủ và một nhà nước pháp quyền – nó vốn là những thành tựu trên con đường trải nghiệm của nhân loại.

3) Về Tổ quốc. Nếu trước đây, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là người có khuôn mặt mà Bắc Kinh “yên tâm”, thì nay đương nhiên là họ sẽ vô cùng thất vọng. Không nhắc đến lịch sử xa xưa, chỉ nói đến những thế hệ Cộng sản. Đã có một Tổng Bí thư Lê Duẩn từng đốp chát thẳng với Mao Trạch Đông, hay vỗ mặt Đặng Tiểu Bình qua trận chiến 1979, thì cũng có một Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh tính sai nước cờ mà thảm bại ở Thành Đô (thua về trí), một Tổng Bí thư Nông Đức Manh lỡ cúi gập người gần 90 độ trước cái uy phong của Hồ Cẩm Đào (thua về khí), mà thực hành chăm chỉ 16 chữ vàng cho đến lúc hưu, làm cho nhân dân vừa xấu hổ vừa tức giận, thì tới Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã bị Hồ Cẩm Đào gài bằng cái bẫy “thông cáo chung” quá tử tế, để sau đó cho đàn em Tập ra đòn. Đau là cái đau chung của non nước, nhục là nỗi nhục chung của dân tộc, chẳng phải của riêng ai. Cái hưng vong của tổ quốc thì lịch sử phải ghi thẳng thắn. Chúng ta trả đòn thù bằng cách sửa mình để vươn lên chân chính. Lịch sử Việt Nam không hẹp hòi với tấm tình của Mỵ Châu, nhưng ghi lại một điển hình nông nổi như một bài học. Lại có một tấm gương Dương Vân Nga lộng lẫy ít nơi nào có. Ta cũng có một Tổng Bí thư Trường Chinh biết sửa sai cuối đời, đặt nền tảng cho một sự chuyển hướng căn cơ.

Thế giới sẽ đón nhận tin vui khi nghe ông Tổng Bí thư trao Vương miện. Tập Cận Bình thì rất lo âu vì thế cờ đã xoay hướng. Giá trị hành vi này của ông như sự “bấm nút” của thời đại vũ khí nguyên tử.

Gỡ nhục cho mình, tháo ách cho nước, làm đối phương kinh ngạc, giá như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng nhân dân xoay trục, mà khẳng khái đứng dậy trao ghế cho người khác, như Thái hậu Dương Vân Nga đã làm! Đất nước sẽ phát triển, Biển Đông sẽ bình yên, thế đứng của Việt Nam sẽ bền vững. Và ông sẽ được toàn dân xem xét, có thể được tôn vinh về nhân cách.

Bám ghế thêm hai năm, rồi thui thủi ra về với một linh hồn rách nát, phỏng thân thế sự nghiệp có ra gì! Cái vinh quang chân chính sao không nắm lấy?

“Ông đứng làm chi đấy, hỡi ông?

Trơ trơ như đá, “lẳng” như đồng.

Đêm ngày gìn giữ cho ai đó?

Non nước đầy vơi có biết không?”

(Nguyễn Khuyến)

Đây chỉ là bài thơ vịnh một ông “phỗng” bằng đá./.

12-6-2014

H. Đ. N.

Nguồn: BVN

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Kì 1 : Tại sao Nguyễn Phú Trọng không tái ứng cử ?

Cứ mỗi 5 năm một lần, Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) lại tiến hành đại hội bầu Ban chấp hành Trung Ương (BCHTW), Tổng Bí Thư (TBT), Bộ Chính Trị (BCT), Ban bí thư (BBT). Thỉnh thoảng, có khóa còn mở đại hội giữa nhiêm kì (khoảng từ 2,5 đến 3 năm) để giải quyết các vấn đề cấp thiết đột xuất. Ngay thời điểm này, nhân sự của ĐH XII được đặt ra, chuẩn bị rốt ráo… Sự kiện đó, đối với đảng viên không có gì đặc biệt vì trong nhận thức, điều lệ, họ không có quyền chọn lựa, chỉ biết tuân theo cấp ủy. Thế nhưng nhân dân ta lại rất quan tâm, nhất là ngôi vị TBT.



ĐH XI đã qua hơn quá nửa nhiệm kì (2/2011 – 7/2014). Trước vấn đề bức xúc của đất nươc thể hiện trên 3 mặt:

– Kinh tế
– Chính tri
– Toàn ven lãnh thổ,

và cuộc đấu tranh trong nội bộ đảng đã, đang ngày một căng. Việc chọn người làm TBT khóa 12 lần này sẽ diễn ra vô cùng gay gắt khiên kết quả của cuộc bầu bán sẽ rất bất ngờ . Chúng ta tìm hiểu sự kiên ‘’gay gắt, bất ngờ’’, cùng thử đoán xem: Những khuôn mặt nào có khả năng giành được chức TBT để ’’lèo lái con thuyền cách mạng’’ vượt qua cơn bão to sóng cả, đang đe dọa sự tồn vong của con thuyền !

Theo nguyên tắc, truyền thống của chế độ cộng sản độc đảng, toàn tri, các nhân vật sau đây sẽ được chọn bầu làm TBT:

– TBT khóa trứơc tiếp tục tái ứng cử, (không quá 2 nhiệm kì liên tiếp, không kể thời kì đất nước có chiến tranh, TBT Lê Duẩn tại vị 26 năm) – như trường hợp Nông Đức Mạnh TBT khóa 9, tái ứng cử khóa 10.

– Chủ tịch Quốc hội khóa trước có thể được đề cử làm TBT đảng khóa sau như trường hợp Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng.

– UV BCT ’’có khả năng’’ mới nổi lên (như trường hợp Nguyễn Văn Linh). Chúng ta tập trung nghiên cứu 3 đối tượng trên đây.

I – Người đầu tiên: TBT Nguyễn Phú Trọng.

Theo Wikipedia, Ông gốc Hà Nội, học khoa văn trường ĐHTH, ra trường năm 1967, về công tac ở các cơ quab lí luận của Đảng . Trong môi trường có cơ hội quảng bá, viết, nói, ông trưng ra một số bài nói, viết tuyên truyền tích cực cho học thuyết Mác – Lê nin… Giữa thòi điểm hệ thống XHCN đông Âu đứng đầu là Liên Xô – cái nôi của học thuyết Cộng sản – xụp đổ (1989) , ĐCSVN mất chỗ dựa về hệ thống lí luân, thể chế lung lay. Giống con bệnh nặng khi có một ’’lang y’’ tuyên bố bốc được thuốc chữa trị, như người sắp chết chìm vớ được chiếc phao nên nắm vội…

Và ngay sau đó Nguyễn Phú Trọng được từng bước đưa lên các cương vị quan trọng hơn trong guồng máy lãnh đạo đảng: Về thủ đô HN làm Bí thư thành ủy, lên Trung Ương làm chủ tịch Quốc Hội. Trên cương vị mới, ông phát huy hết khả năng tuyên truyên cho lí luận Mác-Lê . Nhưng năng lực lãnh đạo, tầm nhìn chiến lược, khả năng chỉ đạo chiến thuật, tư chất… của ông dần bộc lộ, đến nỗi BTTU Hà Nội, đã được’’đồng chí – đồng bào thủ đô’’xếp cùng 3 nhân vật dười quyền tạo thành ’’nhóm Tứ quý’’ đứng đầu ê kíp cầm quyền với ’’xú danh’’ thể hiện bằng 4 câu thơ:

Giầu như Phú. (UVTV)
Lú (lẫn) như Trọng. (BTTU)
Lật lọng như Nghiên.(Phó CTTP)
Đốt tiên như Triệu. (Chủ tịch TP).

Để phụ họa cùng ’’đồng chí , đồng bào’’, mới đây phe đối lập đã đưa lên mạng một thông tin động trời: NPT và toàn ’’êkip Tư quý’’ đã làm ngân sach HN thất thoát hơn 3000 tỉ, bù lại họ đã được các đối tác hối lộ, trong đó nổi bật là’’căn nhà triệu đô’’ (bài viết đi trên trang Cầu Nhật Tân). Sau này dường như bào chữa cho mình, NPT xem đó là việc “’tất yếu’’ rồi ví von: ’’Phật cũng còn hối lộ…nưa là (cán bộ cộng sản)’’….

Khi làm chủ tịch quốc hội (CTQH), NPT ủng hộ TBT Nông Đức Mạnh hết mình. Theo dư luận, Nông Đức Mạnh không có chức năng, đã tùy tiện kí thỏa ước với TBT ĐCSTQ, cho TQ vào khai thác Bô Xít trên Tây Nguyên, một địa bàn quan trọng được ví như’’nóc nhà Đông Dương’’ mà không bàn với Thủ Tương, bất chấp lời can gián của Trí thức cả nước , phản đối của Nhân dân…

Nhiều đại biểu QH và dư luân cho rằng, công trình này cần phải được thảo luận để QH phê chuẩn, CTQH gạt đi: Công trình khai thác Bô xit Tây nguyên nằm ’’dưới hạn ngạch’’ nên QH không phải biểu quyết, trong khi dự án đã bị phù phép chặt nhỏ để trốn hạn ngạch. Thực tế nó thuộc loại khổng lồ, quan trọng, không chỉ trong kinh tế (hậu quả bây giờ đã rõ), mà còn ảnh hưởng tới môi trường của một vùng rộng lớn, an ninh, quốc phòng, bảo vệ đất nước. Trước dư luận phản đối, Bộ chính trị phải ra Nghị quyết hợp pháp hóa thỏa ước của TBT… NPT ủng hộ bản nghi quyết nhiệt tình và TQ vào Tây nguyên…

Có một chi tiết rất đáng chú ý: NĐM dân tộc thiểu số Tày. Ở VN dân Tày chỉ có khoảng hơn 2 triệu, nhưng ở 2 tỉnh Quảng tây, Quảng đông của TQ lại có đến gần 13 triệu mà TQ gọi là dân Choang. (theo WIKIPEDIA) trong khi dân tộc Kinh có tới gần 80 triệu lại rất nhiều người tài mà ĐCSVN không chọn được 1 ’’người cầm lái vĩ đại’’. lại đi chọn’’anh thổ mừ’’ như cách nói của dân gian – Tại sao ?!

Kết hợp với diễn tiến trong 10 năm cầm quyền (TBT), NĐM là TBT duy nhất của đảng CSVN – đã để lại hậu quả vô cùng tai hại cho đất nước, dân tộc : Làm mất đất trên biên giới đất liền phía bắc, mất biển, mất’’rừng vàng biển bạc’’, để đám người Hoa vào hơp pháp thuê rừng (dài 50 năm), lập làng, lập phố, lập xí nghiệp, cảng… để hôm nay chúng khuấy đảo, làm loạn; khởi động lại sụ kiện ’’Nạn Kiều’’ diễn ra hơn 30 năm trước (1978) mà ngay chính ĐCS và nhân dân VN tốn bao xương mắu mới đuổi được chúng đi , giờ đang manh nha tái diễn (như hiện tượng ở Hà Tĩnh – Vũng Áng, Bình Dương, ở các làng các phố người Hoa trên nhiều vùng, nhiều địa phương của đất nước) . Rồi đây lịch sử của dân tộc, con chắu chúng ta sẽ giải mã ’’Bí mật Quốc… Đảng’’ tai hại này !

Hôm nay tai họa đó phát tác mang đến hậu quả nặng nề… Bọn BBTBQ BK nối mắt xích đầu tiên trong kế hoạch Giấc Mơ Trung Hoa: Gây căng thẳng trên biển, bắn – cướp – giết đồng bào ta ngay trên lãnh hải của tổ quốc mình, tiếp tục cướp đảo, cướp biển bằng cách lấn từng bước, hợp pháp hóa đường lưỡi bò phi lí rồi đưa các giàn khoan vào hoạt động phi pháp (…), nhằm thử phản ứng của VN và Thế giới (…) đi đến chiếm trọn Biển đông của VN và tuyến đường hàng hải quốc tế…’’. Giấc mơ Bành trướng – Trung Hoa’’ của bè lũ họ Tập rõ như thế, TBT ĐCSVN vẫn im lăng, chẳng những không phản ứng, phản đối kẻ xâm lược, mà còn cho thuộc hạ – viên tướng họ Phùng – đến diễn đàn An ninh châu Á (Singapor) phát biểu, bào chũa, ve vuốt kẻ xâm lược (…):

“Quan hệ giữa Việt Nam và nước BẠN láng giềng Trung Quốc (dùng từ BẠN của ngành Tuyên giáo) về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề TRANH CHẤP chủ quyền trên Biển Đông nên đôi khi cũng có những VA CHẠM gây căng thẳng như sự việc ngày 1/5/2014” (Cầu Nhật Tân dẫn lại nguyên văn lời PQT).

Các nước bạn Hoa Kì, Nhật bản ngỡ ngàng khi đang hăng hái lên án kẻ thù ’’hộ ta’’, (…) nhằm giúp đỡ bảo vệ VN, nghe tướng Thanh nói, họ phải khựng lại như bị ngay Bộ trưởng Quốc phòng VN ’’bịt miệng, bóp cổ ’’ vì sợ họ làm mếch lòng kẻ thù cuả chính mình…

Mới ba năm chính thức cầm đầu ’’đảng ta’’, nhân dân VN mới hiểu rõ ’’xú danh’’ Trọng Lú là thế nào? Nhiều đảng viên (trong số 3 triệu) thất vọng về’’người ngồi trên’’ (1). Chỉ kể dăm ba việc thuộc trách nhiêm của TBT :

- Lẫn lộn bạn – thù khi đối với TQ. Thực hiên chính sách ngoại giao ‘’xiếc đi dây’’ nên không tranh thủ được sự ủng hộ triệt để của các nước bạn đứng đầu là HK. Bám chết lấy thỏa thuận Thành Đô Mà theo dư luận trong cán bộ cao cấp: Là thỏa ước rất bất lợi cho VN…

- Luôn nêu khẩu hiệu Đảng lãnh đạo toàn diên nhưng làm cho kinh tế đất nước suy xụp, xã hội suy đồi, hành chính loạn xà ngầu, tham nhũng phát triển trở tàanh giặc nội xâm hết phương cứu chữa, kéo theo, làm cuộc sống của nhân dân kiệt quệ, khổ cực…

Trước tình hình nước sôi lửa bỏng, quân thù đã xâm phạm an ninh toàn vẹn lãnh thổ, vẫn tụ tập nhau bàn chuyện ’’viển vông’’ (chữ của TT NTD – đưa ra NQ 9 về Văn hóa), không một lời lên tiếng phản đối, mặc quân thù hoành hành xâm phạm biển trời của tổ quốc, rồi khi Dương Khiết Trì sang’’vỗ đầu’’, lập tức bắt dân im lặng, cho thuộc hạ đến diên đàn ANCÁ tiếp tục bảo vệ’’Bạn tốt – Bạn vàng’’, cử cán bộ tổ chức sang học tập kẻ thù về xây dựng đảng… như báo chí đã trich dẫn, đưa tin!

Vân.Vân và…vân vân

Tất cả nhưng điều sơ bộ kể trên, nói lên một điều : TBT NPT đã khôngcòn khả năng, uy tín để lãnh đạo 3 triệu đảng viên, đưa con thuyền cách mạng VN tới bến bờ thắng lợi, làm mất niềm tin của nhân dân VN ! Biết thân phận, ông sẽ không tái ứng cử chức TBT khóa 12 mà’’đào tạo’’ Phạm Quang Nghi – Bí thư thành ủy Hà Nội thay.

Nhưng người cộng sản nói và làm khác nhau, chưa đến hồi kết chưa biết kết quả. Xin các vị hãy nhớ lai sự kiên chọn nhân sự cho ĐH 10. Lúc đó Nông Đức Mạnh phạm một số sai lầm buộc phải ra về… Đến trước đại hội X, BCHTW 9 xét duyệt – ’’chốt nhân sự’’ cho ĐH10, thì tư đâu có ý kiến vẫn để NĐM ở lại đảm nhiệm thêm khóa nữa vì… vì (…). Các nhóm lợi ích thỏa mãn lời hứa hen (…) các UVTW bùi tại và NĐM trúng cử – tái nhiệm. Hậu qủa nhãn tiền ngay lập tức phát tác, kéo dài cho đến hôm nay. ĐH 10 trở thành Đại Hội tạo ra mọi tiền đề cho đất nước rơi vào hoàn cảnh lâm nguy…

Những người Cộng sán VN có tâm huyết, có lương tri hãy tỉnh giấc. Một nhóm nhỏ đứng đầu tổ chức của các bạn đang vì quyền lợi cá nhân, phe nhóm, cam tâm làm tay sai cho kẻ thù để chúng chiếm trọn biển trời, biến mảnh đất của tổ tiên ta thành thuộc quốc của bọn Đại Hán phản động nhất thế giới ở thế kỉ 21. Các bạn hãy nhìn gương của nhân dân Tây Tạng, nhân dân Duy Ngô Nhĩ ở vùng Tân Cương, nhân dân Bắc Triều Tiên mà suy gẫm đi đến quyết định!

Các bạn muốn Lịch sử của dân tộc. con chắu ta muôn đời sau ghi công ĐCSVN, hay để Lịch sử ’’phủ định sạch trơn’’ vì vết nhơ lớn nhất: ĐCSVN đã’’mãi quốc cầu vinh’’, cho BBTBQ Bắc Kinh ?

Đừng để ’’sự kiện’’ ĐH lần thứ Mười của ĐCSVN tái diễn ở ĐH lần thứ Mười hai !

30.6.2014


(1). 2 câu trong bài thơ Xuân Sach vẽ chân dung Hoài Thanh:

Vị Nghê thuật, nửa cuộc đời
Nửa đời sau lại vị người ngồi trên (đầu)


Tác giả Diệp Kính Thiên

Nguồn: Internet

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

Ngày 1-2/3/2012, tại Hà Nội, Tổng Cục Thuế đã tổ chức “Hội nghị chuyên đề về chống thất thu và nợ đọng thuế” do Thứ trưởng Bộ Tài chính Đỗ Hoàng Anh Tuấn chủ trì. Ông Tuấn nhấn mạnh ngay tại đầu buổi hội nghị: “Liệu có chuyện chúng ta làm quyết liệt với dự án 2-3 nghìn m2 nhưng chưa dám làm vậy với cái 300 ha, có đúng vậy không?” và “xướng tên” trực tiếp một dự án bất động sản cực lớn ngay tại Hà Nội: CIPUTRA!!! - “Ciputra, Khu đô thị đẹp nhất Hà Nội, giá lúc đỉnh cao lên đến 200-250 triệu đồng/m2, báo chí đã từng nêu con số thất thu thuế tại dự án này lên tới 3.000 tỷ đồng”. 
Ông Nguyễn Phú Trọng (nguyên Bí thư TU.HN)
Bộ Tài chính sau đó cũng yêu cầu các cơ quan chức năng sớm điều tra, truy cứu trách nhiệm cá nhân, kể cả các cá nhân hiện đang giữ các vị trí quan trọng như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng (nguyên Bí thư Thành ủy Hà Nội), tác nhân chính gây nên vụ trốn thuế lớn nhất lịch sử Việt Nam.
Quang cảnh hội nghị
Tuy nhiên, sau hội nghị ấy, mọi chuyện đã bị chìm xuồng, cho đến hơn 1 năm sau, việc xin cấp sổ đỏ của hàng nghìn biệt thự tại khu đô thị Nam Thăng Long (Ciputra) đẹp bậc nhất Thủ đô, bởi đất CIPUTRA thuê có thời hạn 50 năm lại bị cố tình áp sai thuế một cách nghiêm trọng. Việc này khiến Liên ngành Thành phố gồm Sở Tài chính, Sở Tài nguyên và Môi trường và Cục thuế Hà Nội buộc phải xới lại vấn đề này và đi đến quyết định đề nghị UBND TP. Hà Nội sung thu 1.400 tỷ đồng tiền sử dụng đất đối với dự án Ciputra trong số hơn 3.000 tỷ đồng thất thoát. Chỉ tính riêng phần lãi suất của con số này hơn 10 năm qua đã khiến nhiều đại gia phải thèm thuồng. Vậy nguyên nhân do đâu?
Ông Đỗ Hoàng Anh Tuấn
Nhằm giúp doanh nghiệp trốn mức thuế sắp áp dụng từ đầu năm 2005, ngày 14/12/2004, Hoàng Văn Nghiên (Nguyên Chủ tịch UBND TP) đã xách va ly 1 triệu mỹ kim đến nhà riêng Bí thư Thành ủy Nguyễn Phú Trọng để xin “ý kiến” về việc ưu tiên cho CIPUTRA nộp thuế theo mức “đặc cách” và dĩ nhiên được Bí thư Thành ủy Nguyễn Phú Trọng bật đèn xanh. Quyết định do ông Nghiên ban hành theo chỉ đạo của ông Trọng đã khiến nhà nước thiệt hại trên 3.000 tỉ đồng, chưa biết 2 ông ăn chia như thế nào nhưng ngoài vụ 3.000 tỉ thì ông Nghiên còn được ông Trọng đồng ý cấp một căn biệt thự (đến giờ vẫn chưa thu hồi được) và ông này đã từng chễm chệ trên chiếc xe 5 tỷ đồng (tương đương với 5.000 con trâu thời ấy), khi sự việc “đi xe 5 tỷ” bị dư luận lên án, để bảo vệ nội bộ, truyền thông trong nước phải thanh minh thanh nga là “xe phục vụ công tác đối ngoại của Hà Nội”.
Ông Hoàng Văn Nghiên
Phương pháp ông Nghiên, ông Trọng “tính giúp Ciputra” đã đem lại siêu lợi nhuận cho nhà đầu tư bất động sản CIPUTRA. Chưa hết, để dựng bình phong che giấu tiêu cực, CIPUTRA đã biếu không hàng chục biệt thự triệu đô cho “các gia đình chính sách” Nguyễn Phú Trọng, Hoàng Văn Nghiên và sau này là Phạm Quang Nghị “nấp” dưới nhiều tên tuổi khác nhau nhằm quyết liệt chỉ đạo Thanh tra Chính phủ “làm êm”. 
Ciputra Ha Noi Mall từ thời Bí thư TU.HN Nguyễn Phú Trọng
đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn là 1 đống sắt phơi nắng chỉa lên trời như thế này đây
!
Mặc dù được Bí thư TU.HN Nguyễn Phú Trong "ưu ái" nhưng với kiểu kinh doanh chụp giật, hiện nay liên doanh bất động sản kinh doanh khu đô thị CIPUTRA đứng trước bờ vực phá sản, hàng trăm héc ta đất vàng không sử dụng cả chục năm, khu mua sắm Ciputra Ha Noi Mall khổng lồ đang bị hoang phế là minh chứng cho sự lãng phí, tiêu cực khủng khiếp dưới thời ông Nguyễn Phú Trọng.

Sau khi bị tên phản trắc số 1 miền Trung - UV.BCT Nguyễn Xuân Phúc “tố trước công luận”, lại trượt Bộ Chính trị tại Hội nghị trung ương 7, liệu Trưởng ban Nội chính Nguyễn Bá Thanh sẽ bỏ qua cho người “đồng bệnh tương liên” này hay sẽ xử lý “hốt liền, không cần nói nhiều” nguyên Bí thư TU.HN Nguyễn Phú Trọng???
3.000 tỷ đồng sai phạm và hơn 10 năm lãng phí khủng khiếp hàng trăm hecta đất vàng. Liệu ông Nguyễn Phú Trọng còn đủ tư cách làm Tổng Bí thư và Đứng đầu Ban chỉ đạo Phòng chống Tham nhũng!??

Nguồn: Internet

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Mới đây, nhân thảo luận sửa đổi Luật thực hành tiết kiệm chống lãng phí, đ/c Phạm Quang Nghị (Ủy viên BCT, Bí thư HN, ứng cử viên số 1 kế nhiệm cụ Trọng) đã tranh thủ lồng ghép nội dung “dân vận”. Phục vụ ý đồ này, đồng chí khai quật một di chỉ khảo cổ có niên đại từ hồi làm Bộ trưởng Văn hóa Thông tin: một lần đồng chí Đỗ Mười đến dự hội nghị cùng với tôi, có người đến định gắn hoa vào ngực thì đồng chí Đỗ Mười kiên quyết không cho gắn. Đồng chí nói với tôi: “Chú Nghị ạ, làm như vậy không được cái gì cả, mà lãng phí lắm”. Học tập đồng chí Đỗ Mười, tôi yêu cầu từ đó tổ chức các hội nghị, mit tinh không được gắn hoa lên ngực nữa. Mỗi cái hội nghị hàng nghìn người, mỗi bông hoa vài nghìn đồng, gắn vào ngực chẳng để làm gì mà lại làm ô nhiễm môi trường. Đừng phung phí tiền của dân vào những việc không cần thiết… Đấy cũng thuộc về đạo đức, văn hóa”.

Thủ pháp và văn phong rất tuyên giáo đã rõ rồi. Còn cốt truyện thì phải gắn với “các cụ” mới có sức thuyết phục cao. Thử nhìn vào một số “công trình nhỏ, ý nghĩa lớn” của đồng chí Nghị để xem lời nói và việc làm của đ/c ra sao. Còn nhớ, trước đây Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng than: “nhiều đồng chí nói về đạo đức Hồ Chí Minh thì rất hay, song việc làm thì không được như vậy”.

Bây giờ, đ/c Nghị không chơi hoa trên ngực nữa mà đồng chí cho gắn bông hoa to tướng vào cán xẻng xúc đất để khác người (Hồ Quang Lợi – Trưởng Ban Tuyên Giáo, Nguyễn Thị Bích Ngọc – tức Ngọc “bệu” Phó Chủ tịch) cùng một dàn các cháu xinh đẹp tuổi teen bên cạnh. Người ta còn phải dựng tán ô lớn để che cho đồng chí kẻo nắng mưa làm nhọc đến ngọc thể. Đi xúc đất trồng cây gì mà giày Tây bóng lộn thế kia? Đất cũng thơm lây vì vinh dự được đổ lên thảm đỏ. Xẻng xúc đất cũng phải kén loại “hàng hiệu” mạ sáng chóe màu vàng.
Một lần “tâm linh” với cụ Phiêu và Thượng tá công an Hoàng Công Khôi (bí thư Hoàn Kiếm – đồng hương), đằng sau là tỉ phú Lê Văn Tam cùng các đại gia Hoa Thanh Quế – quê Thanh Hóa giữa rừng gươm đao, tiết việt, lọng kiệu. Nên nhớ, nén hương đ/c Nghị cầm trong tay cũng là loại “siêu trường, siêu trọng” nhé.
Cái gì trên ngực Phó Chủ tịch Nguyễn Văn Khôi đây?
Nguồn: Cầu Nhật Tân

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Ông Phạm Quang Nghị được ông Nguyễn Phú Trọng chọn làm người “kế thừa” chức danh Bí thư Hà Nội năm 2006 khi ông Trọng “trúng cử” Chủ tịch Quốc hội.

Nhắc đến ông Nghị, người dân vẫn nhớ mãi câu phát ngôn nổi tiếng của ông sau 02 năm nắm quyền bí thư, đợt lũ lịch sử vào Hà Nội cuối tháng 10/2008: “Thiên tai thì không tính trước được!” và: 
“Kinh nghiệm tốt nhất vẫn là huy động chính sức dân và huy động tại chỗ. Do đang đi kiểm tra dưới cơ sở nên tôi thấy nhân dân ta bây giờ so với ngày xưa ỷ lại Nhà nước lắm. Cứ chờ trên về, chờ cung cấp cái này, hỗ trợ cái kia chứ không đem hết sức ra tự làm”.
Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy Hà Nội: "Thiên tai thì không tính trước được!"
Vâng, theo ông, người dân cứ còng lưng đóng thuế, còn chính quyền Hà Nội thì “sống chết mặc bay”. Trong đợt lũ lịch sử ấy, người dân đã chống chọi hết sức mình trong mưa lũ. Hơn 20 người đã chết, hàng triệu người dân bị kẹt trong lũ ngay giữa thủ đô vì một hệ thống hạ tầng yếu kém, vì khả năng dự báo chưa tốt, vì phản ứng lúng túng trong ngày đầu tiên... Chính vì sự bất bình của nhân dân đang gồng mình chống lũ và trước sức ép dư luận, ông đã buộc phải đưa ra lời “xin lỗi” hết sức giả tạo ngay sau đó vài ngày: “Tôi thực sự lấy làm tiếc và muốn chân thành xin lỗi bạn đọc, xin lỗi mọi người”.
Em ơi Hà lội phố lúc 13:58 ngày 31 tháng 10, 2008
Sau câu xin lỗi ấy, mọi việc lại đâu vào đấy trong công cuộc cải cách chính quyền Hà Nội của ông Nghị, sau suốt 7 năm “trị vì” Hà Nội tình hình giao thông, hạ tầng đô thị vẫn chưa có thay đổi gì, nếu không muốn nói là ngày càng tệ hại, mỗi đợt mưa lớn, lũ về là người dân Hà thành lại điêu đứng. Giới văn nghệ sĩ đã sáng tác hẳn một bài hát mà nay đã trở thành “bất hủ”: Em ơi, Hà Lội phố, có đoạn: “Hà Nội mùa này phố cũng như sông. Cái rét đầu đông, chân em ngâm nhăn trong nước lạnh. Hoa sữa thôi rơi, em tôi bơi cả chiều trên phố. Đường Cổ Ngư xưa, ngập tràn nước sông Hồng...”. 

Từ ngày lên Bí thư Hà nội, suốt 7 năm trường, ông Nghị đã làm được gì cho người dân?

1. Ông Nghị luôn đưa ra chính sách hô hào quyết tâm, có lẽ là ông nhiễm cùng loại “bệnh” cơ hội, giáo điều, tiêu cực với người tiền nhiệm và đang nâng đỡ ông là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Các biện pháp cụ thể thì chẳng thấy đâu, mà chỉ thấy ông đưa vài chuyện vụn vặt vào nghị quyết suông của Đảng thành phố rồi suốt ngày hô hào.

2.  Khi mới lên nắm quyền, ông đã thị uy bằng cách “cắt ngọn” vài căn nhà lô nhô, sau ngần ấy năm nắm quyền, “ngọn” càng lúc càng nhiều và đã mọc thành rừng, năm sau cao hơn năm trước. Việc xây dựng và quản lý đô thị ngày càng lem nhem, khuôn viên, không gian công cộng ngày càng teo tóp, nhà không phép mọc công khai nhan nhản, quỹ đất đô thị sử dụng bừa bãi, phí phạm, phá nát quy hoạch Hà Nội.
Ông Phạm Quang Nghị đã phá nát quy hoạch Hà Nội.
- Nguyễn Quốc Hùng (bí danh Hùng “gấu”), đàn em cứng cựa của ông Nghị nhờ “thành tích” mua tặng ông nhiều mảnh đất vàng khi ông còn làm Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin, đã được ông Nghị cất nhắc từ Phó chủ tịch Quận Hai Bà Trưng lên làm Giám đốc sở Giao thông Vận tải. 

Ông Hùng là một người không có chuyên môn về giao thông nhưng lại được ông Nghị “xé rào”, qua mặt cả văn bản quy định “Chức vụ Giám đốc các Sở GTVT phải có chuyên ngành về giao thông” của Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải. Công việc thực tế của ông Nguyễn Quốc Hùng hiện nay là “bao sân” toàn bộ các dự án giao thông, công trình đô thị của Hà Nội để “hứng và rải” dự án, phục vụ “gom vốn” cho đàn anh Phạm Quang Nghị. 

Không ngạc nhiên khi quy hoạch thủ đô tủn mủn, manh múng, chắp vá, khi dư luận lên tiếng, ông Nghị tiếp tục hô hào suông về việc giải quyết nguyện vọng của người dân, nhưng rồi sau đó tiếp tục chỉ đạo cho toàn bộ hệ thống chính trị Hà Nội vào cuộc để cướp đất dân nghèo. Thậm chí, ông còn thuyết phục ông Phùng Quang Thanh: “các đồng chí cần xác định quyết tâm, huy động lực lượng... chúng ta không cần quá cầu toàn...” trong việc đưa cả quân đội vào “công tác” cưỡng chế, cướp đất của dân. 

Trong khi đó, Hà Nội là nơi ngốn một nửa ngân sách xây dựng cơ bản của cả nước, hàng vạn công trình được ông Nghị chỉ đạo Hùng “gấu” thực hiện đã nướng ngân sách một cách cực kỳ lãng phí, đơn cử là những cây cầu có ngân sách hàng nghìn tỷ vừa xây đã đập để xây lại cho “bề thế” hơn. Có ai thử nhìn lại các công trình kỷ niệm “1000 năm Thăng Long - Hà Nội”? mấy chục nghìn tỷ đã được ông Nghị mạnh tay vung vãi, có ai thống kê được bao nhiêu công trình còn sử dụng được? bao nhiêu công trình đắp chiếu? và bao nhiêu ngân sách sử dụng không đúng mục đích rơi ngược vào túi riêng của ông Nghị, ông Hùng và không thể thiếu phần ông Trọng? Hùng “gấu” được các Ủy viên Trung ương biết đến từ thành tích cùng tướng Nhanh (Nguyên GĐ CA Hà Nội) đã “bắt tại trận” cuộc cúng tế tại đàn xã tắc của gia đình ông Hồ Đức Việt khiến ông Việt bị văng vách khỏi Đại hội 10 và vừa qua đời trong sự uất nghẹn.

3. Cũng từ thời ông Phạm Quang Nghị, Hà Nội đã ngốn nhiều nghìn tỷ của nhà nước cho công tác “hành là chính”, khiến chỉ số cạnh tranh của Hà Nội liên tục xuống hạng như truyền thông đã lên tiếng trong thời gian qua. Việc ông Nghị tin tưởng vào tâm linh khiến cấp dưới cũng chạy theo không ngừng nghỉ, nạn mê tín dị đoan nổi lên ngay trong Thành ủy, Đảng ủy các cấp, hội hè, lễ lạt công khai dùng xe công đi cúng bái. Cũng chỉ riêng dưới thời ông Nghị mới có nạn ăn bớt vacine của trẻ em tại Phòng tiêm chủng của Sở y tế Hà Nội.

4. Và cuối cùng không thể không nhắc tới nạn chạy quyền chạy chức đã thành căn bệnh trầm kha không thể cứu chữa tại Hà Nội. Ông Nghị chính là tác giả của các trò “luân chuyển cán bộ”, thực chất là chạy chức chạy quyền, thời ông Trọng thì chỉ chạy 1 lần, đến thời ông Nghị thì phải chạy hàng năm, hàng quý. Đại biểu HĐND đã nhiều lần lên án về tệ nạn này tại Hà Nội nhưng rồi đâu lại vào đấy, thậm chí khi bị dư luận phanh phui, ông Nghị đáp tỉnh như ruồi: “Hà Nội có bôi cũng không trơn”, ý ông là dù Hà Nội có sai phạm thì toàn do cấp dưới, còn riêng ông thì “miễn liên quan” dù các nhân sự cấp cao của Hà Nội đều do ông sắp đặt thông qua cô thầy cúng tên Cúc (là người đã tham mưu cho ông Nghị trong trận chiến tâm linh tiêu diệt dân Nghệ An và đưa người đồng hương Thanh Hóa vào BCT). Tài sản “cô” Cúc mang lại cho ông Nghị từ các khoản “mỡ nhờn” được quy đổi thành những căn biệt thự nhan nhản khắp nơi mà cô đứng tên thay.

Điểm qua sơ lược như vậy để quần chúng nhân dân có thể đánh giá các “thành tích” của ông Phạm Quang Nghị và nhóm lợi ích đã làm cho người dân Thủ đô. Ấy thế mà, trong công tác kiểm điểm theo Nghị quyết TW4, Hà Nội làm rất rầm rộ và cuối cùng thì đạt danh hiệu “Đảng bộ Hà Nội vững mạnh, trong sạch”, và kết quả ngụy trang này được ông Nghị quảng bá rầm rộ để đánh bóng tên tuổi.

Tới Hội nghị Trung ương 8, khi ông Trọng bị ngay chính các UVTW đang lên án, có dấu hiệu bị lú lẫn, mất trí, thì ông Nghị lại là vị Ủy viên tích cực nhất trong công tác “rỉ tai”, hạ uy tín “ân nhân” dù trước đó chính ông Trọng là người đã tuyên bố ông Phạm Quang Nghị là người “hội đủ điều kiện” để kế nhiệm chức vụ Tổng bí thư trong nhiệm kỳ tới. Theo nguồn tin riêng đã kiểm chứng, hiện nay phe Thanh Hóa vốn nổi tiếng với các chiêu trò “bè phái địa phương” đang tăng cường công tác lót đường cho ông Nghị lên chức Tổng Bí thư dưới sự lãnh đạo trực tiếp của ông Lê Khả Phiêu, một kẻ cơ hội vốn nổi tiếng “theo đóm ăn tàn”.

Phe Thanh Hóa trong đó có ông Phiêu, ông Khôi (Thượng tá, Bí thư Hoàn Kiếm), sân sau tỉ phú Lê Văn Tam cùng nhiều đại gia “Hoa Thanh Quế” khác.

Người Hà Nội

Nguồn: Internet

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Một điều mà ai cũng thấy là từ ngày lên ngai Tổng Bí thư tại Đại hội XI đến nay, ông Nguyễn Phú Trọng chưa để lại bất kỳ một dấu ấn nào dù là mờ nhạt thể hiện vai trò của người đứng đầu giai cấp lãnh đạo, ngược lại, mọi hành động, lời nói của ông đều thể hiện sự giáo điều, bảo thủ, không có thực tiễn đã trở thành trò cười, sự chế nhạo của quần chúng nhân dân. Mỹ danh “Trọng Lú” mà người dân đã “tặng” cho ông đã thể hiện tất cả. Thử điểm lại các hoạt động của ông trong thời gian qua:

Tháng 4/2012, ông Trọng đi Cuba “rao giảng” về chủ nghĩa xã hội tại Trường Đảng cao cấp Nico Lopez mang đậm tính giáo điều cố hữu. Suốt gần 1 giờ đồng hồ “quảng cáo” về CNXH, người nghe lỗ tai lùng bùng với một mớ thông tin hỗn độn, làm trò cười cho trí thức và nhân dân. Sau một hồi thao thao bất tuyệt về các “thành tựu vĩ đại” của CNXH dưới sự lãnh đạo của Đảng, ông lại quay ngoắt lại phủ nhận hoàn toàn các “thành tựu” đó và đổ hết lỗi do sự điều hành của chính phủ. Theo ông Trọng, hiện nay Việt Nam vẫn đang “định hướng”, “vừa làm vừa mò mẫm, rút kinh nghiệm”,… một người đứng đầu Đảng cầm quyền mà phát biểu vô trách nhiệm như thế, thử hỏi, dưới sự lãnh đạo Đảng mà đứng đầu là ông Trọng thì Việt Nam còn phải “định hướng”, “mò mẫm” bao lâu nữa? Nghe xong bài phát biểu của ông, không lạ khi Brazil quyết định không cấp visa cho ông, dành thời gian cho ông về nước tiếp tục chỉ đạo câu chuyện “định hướng” và “mò mẫm”.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng
Sự lú lẫn, tham vọng quyền lực của ông Trọng có thể thấy rõ từ tháng 5/2012 khi ông quyết định thành lập Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị thay vì do Thủ tướng đảm nhận. Tại HNTW 6 (10/2012), ông và các đồng minh đã lôi con bài Vinashin ra làm áp lực để hạ bệ Thủ tướng, thậm chí ông trắng trợn vi phạm nghị quyết trung ương khi đòi xem xét lại kết luận của Bộ Chính trị về Vinashin, và tại HNTW 6 cũng là lần đầu tiên trong lịch sử của Đảng Cộng sản khi Tổng Bí thư vấp phải sự phản đối của tập thể ban chấp hành TW khiến âm mưu của ông thất bại.

Chưa dừng lại tại đó, cuối năm 2012 đầu năm 2013, ông Trọng quyết định đơn phương tái lập “Ban nội chính TW” và “Ban Kinh tế TW” với lý do mà ông giải thích rằng: “Đã sinh ra quyền lực thì phải có cơ quan giám sát quyền lực ấy” và lôi các ông Nguyễn Bá Thanh, Vương Đình Huệ vào ván bài chính trị mà ông bày ra nhằm phế truất Thủ tướng vào HNTW 7 sắp diễn ra vào tháng 5/2013. Ông tự phụ cho mình thông minh hơn các thế hệ lãnh đạo trước đó khi 02 ban này đã được Bộ Chính trị khóa trước cho giải thể, sát nhập từ tháng 5/2007.

Sau khi tái lập được 02 ban được xem là “cánh tay đắc lực” nhằm tăng quyền lực cho chức danh Tổng bí thư, ngày 22/1/2013, ông Trọng yên tâm xuất ngoại, đầu tiên sang Anh sau đó âm thầm qua Ý ký “hợp tác chiến lược” với tòa thánh Vatican, để rồi trong chuyến thăm huyện Thạch Thất (Hà Nội) hôm mùng 5 tết quý tỵ (14/2/2013), ông vênh váo “Mình phải như thế nào người ta mới mời chứ!”(!?!), một lời phát biểu đủ thể hiện cái “tầm” của ngài Tổng bí thư đương kim, lời tự nhận định của ông tiếp tục trở thành trò cười tiếp theo cho thiên hạ bàn tán. Tức tối vì không làm gì được số đông, cụ tổng đành trút giận lên đầu phóng viên Nguyễn Đắc Kiên, khiến anh trở thành “nhà báo tự do” khi dám công khai “phê phán” một bài phát biểu khác với nội dung cũng “trên cả mức lú” của ông Trọng về vấn đề “suy thoái chính trị, tư tưởng và đạo đức” trên blog cá nhân ngày 25/2.

Uy tín của ông Tổng Trọng đã suy giảm nghiêm trọng từ HNTW6 và hoàn toàn không còn gì từ HNTW7 khi có UVTW thẳng thắn nhận định ông Trọng đã có những thể hiện là một người thiếu kinh nghiệm và yếu kém về năng lực, có dấu hiệu lú lẫn, kể cả đối với những việc nội bộ của Đảng. Ông Trọng đã rất ấu trĩ khi tìm cách lừa BCH TW khi không đưa chương trình bầu BCT/BBT vào chương trình nghị sự chính thức của HNTW7 trong phát biểu khai mạc. Sau hai ngày, ông đột nhiên đưa ra chương trình bầu bổ sung nhân sự vào BCT/BBT để “tính chơi bài bất ngờ” để TW không kịp chuẩn bị chống lại ông, trong khi đó ngay từ đầu HNTW7 thì Ban tổ chức TW đã sơ sểnh tiết lộ rồi! Vì vậy TW rất không đồng tình với cách làm của ông và đã hành động để phản đối. Kết quả là, mặc dù trong quá trình bỏ phiếu ông đã kêu gào lạc giọng nhưng bỏ phiếu đến 05 lần mà vẫn không đạt kết quả mong muốn. Ông Trọng chủ quan với kết quả giới thiệu các nhân sự cho các vị trí quy hoạch chủ chốt và tin chắc sẽ thành công, nào ngờ khi bỏ phiếu thì kết quả lại khác hoàn toàn. Các ông Trương Tấn Sang, Tô Huy Rứa, Phạm Quang Nghị và một số nhân vật khác đã nghe công bố kết quả với vẻ mặt bất ngờ, thảng thốt và thẩn thờ, chỉ có ông Nguyễn Xuân Phúc và Huỳnh Ngọc Sơn là tỏ ra hoan hỉ. Còn ông Trọng đau lắm vì BCH TW đã cho ông Trọng và các đồng chí trong Thường trực TW4 ăn knock-out đến 05 lần. Thế mới biết rằng Nguyễn Phú Trọng là người giáo điều, không có thực tiễn, chưa có đủ bản lĩnh và kinh nghiệm trong chính trường chính trị.

Ngay sau HNTW7, trước tình hình uy tín cá nhân bị triệt tiêu, không những bị các UVTW xem thường mà ông Trọng còn bị quần chúng nhân dân khinh bỉ, ông tiếp tục lú lẫn đến mức tiếp tục tăng cường sự thiếu thực tiễn, giáo điều, bảo thủ khi trong chuyến công du Thái Lan vào tháng 6/2013, ông đề nghị nước bạn tặng bằng “Tiến sỹ danh dự” môn “Chính trị học” tại Đại học Thammasat, một đại học danh tiếng của Thái Lan. Bức xúc trước “sự kiện” này, Giáo sư Tương Lai, Nguyên Viện trưởng Viện Khoa học-Xã hội Việt Nam nhận định: “Người nhận bằng đó mà cũng vênh váo cho rằng mình thuộc loại học thức, học giả... thì sẽ rơi vào sự lố bịch thôi!”. Thử hỏi, một người “lùn trí tuệ” như ông thì Nhân dân sao có thể giao trọng trách gánh vác đất nước?

Cái “lú” của ông Trọng đã lên đến đỉnh điểm và tiến hóa thành căn bệnh “mất trí” trong thời gian gần đây, trong buổi tiếp xúc cử tri hai quận Tây Hồ, Hoàn Kiếm, ông tuyên bố xanh rờn “về thành phần kinh tế thì đa số đang tán thành phương án có nêu ‘kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo’” trong khi các buổi họp bàn về Sửa đổi Hiến pháp, điều mấu chốt mà nhiều đại biểu không nhất trí là dự thảo sửa đổi Hiến pháp vẫn khẳng định kinh tế Nhà nước (KTNN) là chủ đạo, trong khi trong suốt thời gian qua khu vực kinh tế này không làm tốt vai trò dẫn dắt nền kinh tế. Các đại biểu nhấn mạnh cả 4 thành phần kinh tế phải được đặt ở vị trí ngang bằng, bình đẳng. Để nói về vai trò chủ đạo của KTNN, trước hết phải làm rõ được khái niệm sở hữu toàn dân. Cũng trong buổi tiếp xúc, ông Trọng còn nhiều phát biểu, đánh giá trái ngược với nghị quyết trung ương tại Đại hội XI về điều hành kinh tế xã hội và tình hình nội bộ Đảng.

Thực tế nếu xét về uy tín trong Đảng hiện nay, thì chính ngài Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là người mất uy tín nhất và đang phải đương đầu với sự khinh miệt của quần chúng nhân dân, nhất là giới trí thức, còn nhớ, ngay sau khi ông đọc phát biểu khai mạc HNTW7, giới trí thức đã khẳng định, ông Trọng không còn lú mà phải nói là trên cả lú, thậm chí giáo sư Tương Lai trong một bài phỏng vấn đã thẳng thắn nhận định về ông Trọng: "Có lẽ đã hết thuốc chữa. Cho tới bây giờ vẫn là giọng điệu từ giáo trình của Đảng cách nay mấy chục năm bây giờ vẫn nói như thế mà không thấy rằng cái điều đó nó đang kiềm hãm cả dân tộc này".

Hà Nội 3/10/2013

Tác giả Nguyễn P. T. Sơn

Nguồn: Internet