Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Phú Trọng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Phú Trọng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015

Hội nghị Trung ương 10 đã kết thúc với nhiều thông tin dư luận trái chiều, xin giới thiệu độc giả nội dung chương trình "Diễn Đàn Bạn Trẻ" do RFA thực hiện với 3 bạn khách mời trong nước gồm: Tiến Trung, Minh Hiển và Trường Sơn.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại phiên bế mạc Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng lần thứ 10, tổ chức ở Hà Nội hôm 12/1/2015
Hội nghị TW lần thứ 10 khóa 11 của ĐCSVN vừa kết thúc hôm 12/1. Đây là Hội nghị quan trọng nhằm chuẩn bị cho Đại hội ĐCSVN các cấp vào giữa năm 2015. Tại hội nghị này, ĐCSVN đã đưa ra thảo luận nhiều vấn đề và sắp xếp nhân sự. Suy nghĩ của giới trẻ trong nước về sự kiện này ra sao? Đó là chủ đề cho Diễn Đàn Bạn Trẻ kỳ này cùng với 3 bạn khách mời Tiến Trung, Minh Hiển và Trường Sơn. 

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Sáng ngày 16/1/2015, Viện KSND Tối cao đã tổ chức nghị Triển khai công tác ngành Kiểm sát năm 2015, ông Nguyễn Phú Trọng, Trưởng Ban Chỉ đạo TW về phòng chống tham nhũng đã tới dự và chỉ đạo hội nghị, ông nhấn mạnh: “Cán bộ, kiểm sát viên làm công tác này phải luôn giữ cho mình thật sự trong sạch, thật sự liêm chính, phải là người có bản lĩnh, dũng khí, kiên quyết đấu tranh bảo vệ cái đúng, không khoan nhượng với tham nhũng. Cán bộ làm công tác chống tham nhũng mà tay đã nhúng chàm thì không thể chống được tham nhũng!”. Viện trưởng Viện KSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình khẳng định toàn ngành sẽ quán triệt chỉ đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng về công tác phòng chống tham nhũng, tức là hứa với TBT là .. tay sẽ không nhúng chàm?!
Viện trưởng Viện KSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình khẳng định toàn ngành sẽ quán triệt chỉ đạo của TBT Nguyễn Phú Trọng về công tác phòng chống tham nhũng và hứa… tay sẽ không nhúng chàm?!

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015

Thời gian qua, Chân dung Quyền lực đã thực hiện đúng chức năng, nghĩa vụ của công dân được quy định rõ trong hiến pháp và pháp luật về việc phát hiện và tố cáo tham nhũng. Dư luận đang xôn xao, lòng tin của quần chúng Nhân dân vào Đảng, Nhà nước đang bị lung lay nghiêm trọng khi các nội dung tố cáo, các chứng cứ minh bạch dường như đã bị bỏ ngoài tai các vị lãnh đạo, nhất là các vị lãnh đạo thường xuyên hô hào chống tham nhũng. Không những thế, CDQL còn bị truyền thông Nhà nước vu khống ngược lại là vu cáo, xuyên tạc, bịa đặt... và ra sức ngăn chặn. Kính gửi quý độc giả lá thư nhan đề "Thư gửi các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước" của ông Nguyễn Thanh Tùng đăng tải trên trang mạng Bauxite Việt Nam thể hiện rõ quan điểm của tuyệt đại đa số người dân Việt Nam về việc này.
Đại tá Phùng Quang Hải, Chủ tịch HĐTV Tổng Công ty 319
Kính gửi ông TRƯƠNG TẤN SANG – Tổng tư lệnh Quân đội Nhân dân và các lực lượng vũ trang Việt Nam

Kính gửi ông NGUYỄN PHÚ TRỌNG – Bí thư Quân ủy Trung ương Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Căn cứ theo các thông tin và những chứng cứ cụ thể đã và đang được trang blog “Chân dung quyền lực” đăng liên tục trong thời gian gần đây (đường link: chandungquyenluc.blogspot.com);

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

Dù Hội nghị Trung ương 10 (Khóa XI) đã khép lại gần 1 tuần, nhưng việc không công khai kết quả đánh giá tín nhiệm khiến dư luận bất bình. Qua nguồn tin đáng tin cậy được tập hợp từ các Ủy viên TW, BBT xin trân trọng gửi đến quý độc giả kết quả và một số đánh giá về đợt bỏ phiếu tín nhiệm quan trọng này.
Toàn cảnh Hội nghị Trung ương 10 (Khóa XI) diễn ra từ ngày 5-12/1/2015
Sáng ngày 10/1/2015, Trung ương đã tiến hành lấy phiếu tín nhiệm 20 thành viên Ủy viên Bộ Chính trị và Ban Bí thư với sự tham gia của 197 Ủy viên TW và Ủy viên TW dự khuyết, vắng mặt 3 ông, gồm: Ông Nguyễn Công Định, Ủy viên TW dự khuyết, Tỉnh ủy viên tỉnh Bến Tre (qua đời ngày 3/7/2012); Ông Phạm Quý Ngọ, Ủy viên TW, Thứ trưởng Bộ Công an (qua đời ngày 18/2/2014) và ông Nguyễn Bá Thanh, Ủy viên TW, Trưởng ban Nội chính TW (đang lâm bệnh nặng do nghi án Nguyễn Xuân Phúc đầu độc phóng xạ). Kết quả như sau:

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014

Lãnh đạo Việt Nam nên tôn trọng người dân hơn mà không nên 'khinh rẻ họ' khi được dân và cử tri chất vấn về chính sách của lãnh đạo, một số nhà quan sát từ Việt Nam và hải ngoại bình luận với BBC hôm Chủ Nhật.

Họ nói thêm các lãnh đạo nên chấm dứt cách nói năng theo lối 'dân chủ bảo ban', 'quan phương', 'dạy dỗ' với người dân, trong lúc họ 'tự nhận' là người 'đầy tớ' của dân, 'phụng sự dân' và làm việc 'dưới sự giám sát' của dân.
Đảng CSVN đang chuẩn bị kế hoạch về nhân sự cao cấp cho kỳ Đại hội vào năm 2016.
Gần đây truyền thông Việt Nam thuật lại lời của ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, một Giáo sư chuyên ngành xây dựng Đảng được cho đã là 'vặn lại' cử tri trong lần tiếp xúc hôm thứ Bảy (06/12/2014).

Theo đó, khi đáp lại những ý kiến chất vấn của người dân về chính sách được cho là 'quá mềm yếu', 'thiếu kiên quyết', 'thiếu chủ động' của giới lãnh đạo Việt Nam nhằm bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, biển đảo trước Trung Quốc, ông Trọng đáp lại:

"Cử tri nói Việt Nam vẫn mềm quá, cần kiên quyết hơn nhưng kiên quyết hơn là như thế nào, kích động dùng vũ lực, tuyên chiến?"

Bình luận với BBC về phát biểu này, Giáo sư Ngô Vĩnh Long, nhà quan sát tình hình Việt Nam từ Đại học Maine, Hoa Kỳ, hôm 14/12 nói:

"Ông Nguyễn Phú Trọng trong khi trả lời câu hỏi này đã lấy một cái sự xấu nhất (tình huống xấu nhất) có thể xảy ra để trả lời câu hỏi.

"Tôi nghĩ, nếu cử tri đúng thì họ chỉ hỏi có cương quyết hơn thêm không, chứ không phải là muốn đánh nhau với Trung Quốc."
Ông Đặng Xương Hùng
'Không nên khinh dân'

Và nhà quan sát từ Hoa Kỳ bình luận thêm về thái độ của lãnh đạo Việt Nam thông qua phát biểu của ông Trọng:

"Và tôi nghĩ rằng người ta cũng không nên khinh rẻ dân chúng.

"Khi mà dân chúng, người cử tri hỏi những câu hỏi đàng hoàng, thì người ta cũng nên trả lời một cách đàng hoàng mà không nên thái quá."

Trong cuộc tiếp xúc với cử tri Hà Nội này, ông Trọng còn được truyền thông nhà nước trích dẫn lời nói:

"Ta vẫn là hàng xóm láng giềng ăn đời ở kiếp với Trung Quốc, có phải 'xúc đất đổ đi' được đâu.

"Cần đảm bảo chủ quyền nhưng cũng phải giữ cho được chế độ, giữ được cho sự lãnh đạo của Đảng, giữ môi trường an toàn, ổn định để phát triển."

Báo chí Việt Nam cũng dẫn lời vị lãnh đạo 70 tuổi của Đảng nhắc lại nguyên tắc:

"Yêu nước nhưng phải đúng hướng vì các đối tượng xấu rất muốn Việt Nam sai lầm, một bước đi sai lầm, dù là nhỏ nhất cũng sẽ bị lợi dụng để phá hoại."

Hôm thứ Bảy, một cựu quan chức ngành Ngoại giao Việt Nam bình luận với BBC:

"Những câu mà ông Tổng bí thư nói rõ ràng đó là phát biểu của những nhân vật bị 'hội chứng Nguyễn Cơ Thạch' tác động mạnh nhất," ông Đặng Xương Hùng, cựu Lãnh sự Việt Nam tại Thụy Sỹ, nguyên Phó Vụ trưởng Bộ Ngoại giao nói.

"Tức là một con người chỉ nghĩ đến áp lực của Trung Quốc và có những cam kết nào đó, nếu anh trung thành với tôi, tôi sẽ bảo đảm lợi ích của anh, bảo đảm cái ghế của anh trong giới lãnh đạo Việt Nam," ông Hùng, người đang cư trú chính trị tại Thụy Sỹ, bình luận.

'Không có đủ tầm'

Cho rằng phát biểu của nhà lãnh đạo Đảng cộng sản có thể 'chưa xứng tầm', ông Đặng Xương Hùng nói thêm:

"Ông Phú Trọng là con người đi lên từ đường Đảng, ông ấy chỉ có những lý thuyết về chủ nghĩa Marx-Lenin, chứ còn ông ấy không có một tầm quan sát quốc tế, cũng như tầm để dẫn dắt dân tộc trong một bối cảnh quốc tế, nhất là với một ông hàng xóm, láng giềng Trung Quốc.

"Mà những câu nói của ông chứng tỏ rằng là, nói thế như là nói bây giờ mình ở cạnh một kẻ 'mất dạy', mình cũng phải 'mất dạy' theo họ, thế thì còn nói làm gì nữa.

"Không có đủ tầm của một người giữ trọng trách mà giữ sinh mệnh của 90 triệu dân."

Báo chí Việt Nam cũng dẫn lời ông Trọng nói với các cử tri 'nhắc lại kết quả' chuyến thăm Nga và Belarus trong năm 2014 của ông, theo đó:

"Ông Tổng bí thư quả quyết, Việt Nam muốn làm bạn với cả thế giới thì với những nước lân cận, quan hệ càng phải khăng khít, gần gũi, nhất là với nước bạn láng giềng cùng chung con đường xã hội chủ nghĩa," tờ Dân trí trích lời nhà lãnh đạo Đảng cộng sản nói.

Bình luận về quan điểm này của ông Trọng, Giáo sư Ngô Vĩnh Long nói:

"Tôi nghĩ rằng Việt Nam muốn làm bạn với thế giới thì phải suy nghĩ rằng ai có thể giúp đỡ cho Việt Nam, ai có thể củng cố quyền lợi và lợi ích cho Việt Nam.

"Nếu mà chỉ dựa vào cái gọi là các nước xã hội chủ nghĩa, thì tôi nghĩ như thế chỉ còn một vài ba nước, mà chưa chắc gì những nước gọi là 'xã hội chủ nghĩa' thực ra là xã hội chủ nghĩa.

"Tôi muốn nói là Trung Quốc, và nếu dựa vào Trung Quốc, mà nếu nói là dựa vào xã hội chủ nghĩa, thì tôi thấy việc này là định nghĩa chưa hẳn đúng, trong khi Trung Quốc là nước đang đe dọa Việt Nam trên nhiều lãnh vực."

'Nên rút kinh nghiệm'

Liên quan tới việc Việt Nam nên có chính sách liên kết với đối tác ra sao để đảm bảo an ninh quốc gia, lãnh thổ, lãnh hải cho phù hợp, trong một cuộc trao đổi hôm 13/12, Tiến sỹ Khoa học Lương Văn Kế nói với BBC:

"Vấn đề của Việt Nam bây giờ là riêng Việt Nam có thể giải quyết được vấn đề liên quan cái này hay không?

"Thì tôi nghĩ là trong cuộc cạnh tranh với Trung Quốc, hay là sự tìm kiếm một sự cân bằng với Trung Quốc, thì Việt Nam không thể chỉ dựa vào sức mình mà cần phải kết hợp các lực lượng khác.

"Và tôi hoàn toàn tán thành một chủ trương là phải lựa chọn các đối tác an ninh ở khu vực để cân bằng sức mạnh, hay để vô hiệu hóa các sự đe dọa, hay là mối nguy từ phía Trung Quốc," nhà quan sát này nói với BBC.
Tiến sỹ Khoa học Lương Văn Kế
Còn về cung cách hành xử, phát ngôn của lãnh đạo Việt Nam với dân, hôm Chủ nhật, một nhà quan sát trong nước không muốn tiết lộ danh tính nói với BBC:

"Tôi nghĩ rằng thế hệ lãnh đạo tới đây của Việt Nam nên rút kinh nghiệm, các vị ấy sẽ không nên tiếp tục cách thức mà có thể nói là 'dân chủ bảo ban', quan phương như ngày xưa của Vua Chúa phong kiến hay ngồi trên ngó xuống dân để mà dạy bảo.

"Bản thân tư duy ấy, cách thức lãnh đạo, ăn nói như thế cho thấy là tầm nhận thức về dân chủ, về lãnh đạo có thể đã có nhiều hạn chế, nếu không nói là đã lạc hậu, lỗi thời, quan phương, phong kiến, mà không còn phù hợp nữa với thời đại," ý kiến này nói.

Truyền thông Việt Nam hôm Chủ Nhật đưa tin Thủ tướng Việt Nam vừa có một cuộc tiếp xúc với cử tri ở Hải Phòng, nơi ông là dân biểu đại diện.

Liên quan đối sách của Việt Nam với Trung Quốc trong lĩnh vực an ninh, quốc phòng và bang giao, ông Nguyễn Tấn Dũng được báo chí Việt Nam dẫn lời nói:

"Không thể có bạn kiểu nhà tôi là nhà anh, của tôi là của anh được."

Trước đó, trong phiên chất vấn tại Quốc hội Việt Nam hồi tháng 11/2014, ông Dũng cho hay trong quan hệ Việt Nam với Trung Quốc, Việt Nam "vừa hợp tác, vừa đấu tranh".

Nguồn: BBC

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Đây không phải là cách nói đùa về chuyển hóa giới tính, mà là chuyện nghiêm túc về một hành vi cao cả có thật, lưu truyền muôn đời trong lịch sử dân tộc Việt của Thái hậu Dương Vân Nga, rất đáng cho hậu thế noi gương.

Thái hậu Dương Vân Nga

Khi vua Đinh Tiên Hoàng cùng người con trưởng là Đinh Liễn đột ngột băng hà vì bị Đỗ Thích ám sát sau một cuộc rượu, thì triều đình rơi vào rối loạn, quần thần ngơ ngác, chia rẽ, chỉ còn Thái hậu Dương Vân Nga là đại biểu quyền lực cao nhất.

Xưa cũng giống nay, khi nước Việt suy yếu, hay có vấn đề nội bộ bất ổn, thì giặc nhà Tống phương Bắc đem quân sang xâm chiếm nước ta. Chúng hùng hổ tiến quân tràn qua biên giới. Thập đạo tướng quân Lê Hoàn cấp báo tình hình về kinh thành. Thái hậu Dương Vân Nga triệu tập các quan Đại thần, thuyết phục và tuyên bố giao quyền lãnh đạo tối cao Quốc gia cho tướng quân Lê Hoàn, trao áo bào – tượng trưng uy quyền và pháp lý của vương triều – cho Lê Hoàn. Lê Hoàn lên ngôi vua, ổn định triều đình, làm yên lòng dân, thống lãnh toàn quân đối đầu với giặc. Ông đã đập tan cuộc xâm lăng của giặc Tống, giữ được nền độc lập quốc gia, lập nên nhà Tiền Lê. Công của Lê Hoàn là sáng chói trong lịch sử giữ nước, nhưng trong đó lấp lánh một hạt kim cương hiếm có của lịch sử là hình ảnh của Thái hậu Dương Vân Nga, là động lực khơi dậy lòng yêu nước của quan, quân và dân của nước Đại Cồ Việt, là thái độ khẳng khái dứt khoát trước kẻ xâm lược, không tham quyền cố vị, thông minh và thực tiễn. Bà lại trở thành Hoàng hậu, vợ của vua mới, đã đem tình riêng ra mà hộ trì việc nước. Hậu thế không ai chê trách, chỉ trừ một đám hủ nho u mê.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

Ngày nay, thế nước trong cơn khó khăn tương tự.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, tuy không phải là Thái hậu của thời phong kiến, nhưng ông là tượng trưng cho vương quyền do Đảng Cộng sản Việt Nam trao cho. Tuy là vai trò tối cao của một đảng thôi, nhưng vì đảng ấy là duy nhất, lại là đảng nắm quyền cai trị toàn diện đất nước, thì gọi vai trò của ông theo từ ngữ xưa, là “Hoàng Đế’ cũng chênh lệch không nhiều.
Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng
Sau mấy năm tại vị, ông chưa làm được điều gì có thể gọi là thành công, nếu không nói là từ thất bại này đến thất bại khác (kết sổ thì cũng rõ ràng), chứng tỏ cái tài thì không có, nhưng vớt vát cũng có cái đức, vì chưa tai tiếng gì mấy. Phong cách ông hiền lành, nho nhã, lại ham sách vở, và đặc biệt mê giáo điều xã hội chủ nghĩa. Vì là con người của giáo điều nên ông có đức tính trung thành và có lập trường kiên định: Đã định cái gì rồi thì kiên quyết không chịu thay đổi, mặc cho thời thế có xoay vần! Kế tục đời Tổng Bí thư trước là Nông Đức Mạnh, ông Trọng trung thành với tình hữu nghị gói trong 16 chữ bằng giấy do Trung Quốc tặng cho, xem như bảo vật, ông đem dạy cho dân chúng từ trẻ nít đến người già học thuộc. Ông trân trọng đem tấm thân “tứ đại giả hợp” của mình sang tận Đại quốc anh em, để ký cái văn kiện xác định họ là “Đối tác chiến lược và toàn diện”, là cụm ngôn từ thời thượng nhất, biểu trưng giá trị cao nhất thế giới hiện nay về sự gắn kết giữa hai quốc gia, rồi lập thêm đường dây nóng cho hai nguyên thủ Quốc gia, để có chuyện gì rắc rối giữa hai nước thì gọi nhau… Để chứng tỏ sự trung thành với tình hữu nghị thiêng liêng, ông không tiếc lời chửi mắng con dân trong nước dám biểu tình chống lại mối quan hệ khắng khít đó, ông cho đánh đập, nhục mạ, đứa thì bị bỏ tù, đứa thì bị hăm he “xử lý”. Tuy nhiên, bọn “đối tác chiến lược toàn diện” ấy có mưu mô thâm hiểm, từng bước trở quẻ, láo toét! Văn kiện chúng xé toẹt, đường dây nóng chúng đem ướp đá lạnh, khi gọi chúng không thưa. Chúng ào ạt đem tàu chiến, máy bay đến bao vây lãnh hải, truyền thông của chúng chửi ta ra rả ngày đêm, bằng những từ ngữ thậm tệ, nói ngược, nói dối, phao vu…, xin lỗi, như bọn côn đồ, dao búa.

Từ ngày chúng đem tàu giàn khoan vào lãnh hải nước ta, cả tháng trời ông nín lặng, nghẹn ngào không nói được lời nào, nhất là vụ ướp đá lạnh đường dây nóng làm ông bị quê. Ông im lặng vì sợ hãi? Vì nhục? Vì không biết ứng phó ra sao? Vì tổn thương tình cảm kiên định hun đúc lâu nay? Hay vì nó làm đảo lộn nếp tư duy giáo điều trong ông, về tính “biện chứng” của tình “hữu nghị”? Những người cấp dưới cùng tâm trạng và quan điểm với ông cũng im re, hoặc cố vớt vát biện hộ cho thái độ tránh né cầu an của mình, bằng cụm từ “ổn định để phát triển”, lại bị Thủ tướng Dũng mắng cho, là cái “ổn định viển vông”, vốn là một dạng lệ thuộc. Giặc đến mà không chống, vì lý do“ổn định”, là ổn định cái nỗi gì! Lòng dân hết sức phẫn nộ. Phẫn nộ kẻ cướp đã đành, lại phẫn nộ kẻ hèn nhát tạo thuận lợi cho giặc.

Theo Hiến pháp Việt Nam 2013, do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng lèo lái và chủ trì, thì Hiến pháp là văn kiện cao nhất “sau cương lĩnh của Đảng”, thì ông Tổng Bí thư lại là người có vai trò tối cao với sự hưng vong của quốc gia. Ông mặc nhiên được phép đóng vai là người có “bàn tay sạch”, và thường là không chịu trách nhiệm về những thất bại cụ thể. Nhưng nếu cái cương lĩnh mơ hồ của Đảng mà sai, thì có lẽ đó là do “Chúa” chăng, và không ai được quyền nhắc tới? Ví dụ Hội nghị Thành Đô là cái gì, mà trở thành “Kinh Thánh” với 16 chữ được ví như vàng? Hay gần đây, cái “Tuyên bố chung” do chính ông Tổng Bí thư Trọng ký với Tổng Bí thư Hồ Cẩm Đào, đã đem an ninh của quốc gia giao cho đối phương, chẳng khác chuyện Mỵ Châu vì yêu đương quá mùi mà đem “nỏ Thần” giao cho Trọng Thủy?

Tuyên bố chung tám điểm ký ngày 15. 10. 2011 tại Bắc Kinh có các dòng sau đây: “Đi sâu hơn nữa hợp tác giữa hai nước trong lĩnh vực thi hành pháp luật và an ninh; Tăng cường giao lưu và hợp tác giữa các cơ quan như tòa án, viện kiểm sát, công an, hành chính, tư pháp; . . . tăng cường phối hợp và ủng hộ lẫn nhau trong việc giữ gìn ổn định trong nước của mình.”. Vậy là không sót thứ gì trong lục phủ ngũ tạng được thực hiện hơn 3 năm qua, tính từ ngày ký, chứ đâu chỉ có mỗi cái nỏ Thần như chuyện Mỵ Châu? Trong khi Bắc Kinh đang tiến hành đủ trò khả ố, bất lương với nước ta, thì thử hỏi, đó là văn kiện gì? Là văn kiện hợp thức hóa cho kế hoạch thâm nhập toàn diện của Bắc Kinh vào an ninh nội địa Việt Nam? Thực chất là “ủng hộ” họ xâm nhập vào nước ta, chứ ta thì không thể bước qua biên giới họ. Chữ “lẫn nhau” sao đầy mờ ám và mê muội! Các cuộc biểu tình của nhân dân ở Vũng Áng, Đồng Nai… do đâu mà trở thành bạo động, manh động mà nhân dân, kể cả cái trời ơi “Việt Tân”, đều ngơ ngác khi bị lên án là thủ phạm? Không phải là kết quả của sự “ủng hộ lẫn nhau” đó sao? Cái “Thông cáo chung” ấy đã đến lúc cần phải đem ra “xử lý” được chưa? Khi lên chức Tổng Bí thư, ông tưởng đã đem về cho đất nước một văn kiện thành tích trang trọng, bỗng hóa thành nghiêm trọng! Nghiêm trọng hơn rất nhiều cái “thành tích ảo” mà ông nói là cần chấm dứt ngay, với Bộ trưởng Luận vừa rồi về nền giáo dục be bét.

Trong lúc tình hình dầu sôi lửa bỏng của cả nước, của khu vực và thế giới, ông im hơi đi vào cái “tổ thảo luận” của Quốc hội, luận thuyết với bậc đàn em về cái công thức rất rẻ tiền: “tín nhiệm cao - tín nhiệm - tín nhiệm thấp”, “không được tín nhiệm thì nghỉ”, rồi chừng như thỏa mãn – cái thỏa mãn của anh tiểu nông có lòng dạ nhỏ nhen của thời chưa có internet: “có khối anh sợ!”, tưởng tượng là ông đang mỉm cười hài lòng. Vui thật! Ngày xưa có những ông vua chỉ thích chơi gà chọi. Nhưng còn chính ông thì sao nhỉ? Nếu hỏi nhân dân thì biết ngay. Nếu hỏi Đảng trung ương, thì chịu thua, vì đó là chuyện riêng về ghế bàn của họ, không dính tới nhân dân, nhưng chuyện bàn về cái ghế lại cực kỳ quan trọng, vì nó liên quan đến vận mệnh Quốc gia, như cái ghế mà ông Tổng đang ngồi.

Hai trụ triều đình

Cũng cần nói qua về hai trụ triều đình kia cho có chút công bằng. Chủ tịch Quốc hội, ông Nguyễn Sinh Hùng, theo ông nhà báo Kami nhận xét, là người không có lập trường. Hình tượng về ông là ngọn cỏ thơ mộng, gió chiều nào ta nghiêng theo chiều ấy, gió chưa mạnh ta lao xao ẻo lả đợi tBộ ba Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng (trái), Chủ tịch nước Trương Tấn Sang (phải) mặt mũi đăm chiêu trong khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (đứng sau) mặt mũi tươi cười trước lúc khai mạc khóa họp Quốc Hội ngày 22 tháng 10, 2012hời. Về ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, tuy chức cao nhưng thích làm chuyện thâm thấp, ông muốn nép mình trong bụi mận gai. Là Chủ tịch nước, nhưng ông chỉ thích nói chuyện với một số cử tri quen quen của mấy phường ở Quận 1, nơi mà ông có tư cách là dân biểu. Nói ở chỗ không xứng tầm xem như không nói. Ông giấu mất cái chức Chủ tịch nước của mình. Nhớ ngày nào ông rất hăng hái, tích cực đăng đàn, hô hào nhân dân bắt sâu với tất cả quyết tâm hằn học. Nhưng nếu có dịp êm ả, ông cũng thỏ thẻ như kiểu thân tình, như mới đây, trong dịp tiếp Tân Đại sứ Trung quốc Hồng Tiểu Dũng, 19. 5.2014, ông nói với họ: “phát huy tốt vai trò cầu nối quan trọng, đóng góp thiết thực cho quan hệ hữu nghị và hợp tác toàn diện giữa hai Đảng, hai Nhà nước”. Họ đã “đóng góp” hết sức thiết thực đấy thôi, ở giàn khoan, trong đất liền như vụ Vũng Áng, Đồng Nai, và các thứ công trình kéo dài nham nhở. Cầu nối to không tới đâu, bây giờ mong cái cầu nối nhỏ, lại tiếp tục bài ca “hữu nghị, hợp tác toàn diện”! Nhẫn nại lặp lại dòng chữ rất ê chề này, đã tỏ rõ là ông có đức kiên trì chịu đựng trước họa xâm lăng. Kẻ lớn không mắng xéo được thằng nhỏ Tiểu Dũng ấy lấy một lời, nói xuôi xị như nước đổ lá môn, nhược bằng chẳng nói câu nào còn hơn!

Bộ ba Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng (trái), Chủ tịch nước Trương Tấn Sang (phải) mặt mũi đăm chiêu trong khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (đứng sau) mặt mũi tươi cười trước lúc khai mạc khóa họp Quốc Hội ngày 22 tháng 10, 2012

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Trong tình thế nội bộ bất nhất và bạc nhược như thế, chỉ riêng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã dũng cảm bức phá và bước lên phía trước, với những tuyên bố chống xâm lược, đưa ra nhiều phát biểu phù hợp với yêu cầu củng cố sức mạnh dân chủ của nhân dân, tạo khí thế cho toàn dân chống xâm lược. Lời tuyên bố của ông có tính thống nhất, và duy nhất (trong nội bộ), xuyên suốt từ mấy năm nay, với lập trường kiên quyết bảo vệ lãnh thổ, chống bành trướng xâm lược, chủ trương dân chủ hóa thể chế, và có đường lối đối ngoại phù hợp xu hướng thời đại, đã được sự đồng tình ngày càng rộng lớn của nhân dân. Ông là người đầu tiên lên tiếng tại Quốc hội, khẳng định Hoàng Sa – Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, là người đầu tiên đề xuất Quốc hội làm luật biểu tình, là người đưa ra thông điệp tại Hội nghị Shangri-La làm rõ lập trường đối ngoại của Việt Nam trong tình hình mới, là thông điệp đầu năm bộc lộ tư tưởng dân chủ hóa việc nội trị, là tuyên bố tại Philippines về lập trường chống bành trướng, cùng thế giới bảo vệ Biển Đông, là những phát biểu minh bạch khẳng khái trước những quan điểm lưng chừng trong nội bộ lãnh đạo mang màu sắc ôn hòa giả hiệu đầy nguy hiểm trước các sách lược tấn công của Bắc Kinh. Ông đang trở thành chỗ dựa của nhân dân, và là một điểm tin cậy trong liên minh các nước bảo vệ Biển Đông.

Nhưng bản thân ông còn mang một vệt mờ, và dường như đã phai, trong nhân dân về những sai lầm kinh tế của những năm qua, dù còn để lại nhiều hậu quả nặng nề. Tất nhiên nó sẽ ám ảnh ông cho đến ngày mai, nhưng ai cũng biết, ông phải điều hành một chính phủ dưới sự chi phối tòan diện của bộ máy Đảng, từ trung ương đến địa phương.

Và cũng dường như có một số người rất quan tâm đến khuyết điểm này để khoét sâu và đả kích, tất nhiên là có nhiều lý do, vì lý do cái ghế ngồi chẳng hạng, song lý do lớn nhất là nương theo chiều tác động của Bắc Kinh muốn triệt hạ ông Dũng – vì ông ấy chống đại cục của họ rõ ràng nhất. Giờ đây, từ “hữu nghị” bộc lộ chiều sâu xấu xa nhuộm đầy máu của nó. “Hữu nghị” của Bắc Kinh là vì mục tiêu Việt Nam. “Hữu nghị” của Việt Nam (một số ai đó) là vì mục tiêu “cái ghế”, tức là muốn kiếm cái ghế dưới bóng râm “hữu nghị”. Nhưng cần cái ghế để mà chống Bắc Kinh, thì cái ghế đó không thể đến từ “hữu nghị viển vông”, mà phải đến từ nhân dân với tinh thần quyết chống trả đối phương. Với ý nghĩa này, toàn dân sẽ thành một sức mạnh ủng hộ người dám bước lên phía trước theo hướng này. Nhiều người cho rằng nên cảm ơn cái giàn khoan Hải Dương 891. Nhờ nó mà soi rõ mặt nhau. Nhờ nó mà từ đây – không phải thêm một lần nào nữa, cho dù với người mê man nhất – cũng không còn ảo tưởng về cái “hữu nghị” khốn cùng của hơn nửa thế kỷ qua, dưới các cụm từ “Xã hội chủ nghĩa anh em”, “cùng là Đảng Cộng sản”, “môi hở răng lạnh” của một tình trạng hàm ếch nặng nề.

Ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nên theo gương Thái hậu Dương Vân Nga: Trao ghế Tổng Bí Thư cho người khác.

Với bản chất hiền lành và ưa mơ mộng xa vời về chủ nghĩa xã hội, có lẽ ông là người ít tham vọng, lại trong sáng và giản dị, như ông từng “cưỡi xe đạp” đi thăm bạn, như ông đã từng tin theo một cách hoang tưởng, vào tình hữu nghị tốt đẹp chân phương Việt - Trung, Nay bầu trời đã hoàn toàn khác. Chúng ranh mãnh một cách phũ phàng với tấm lòng chân thực của ông. Đại-cục-xã-hội-chủ-nghĩa-anh-em đã tan tành, vỡ vụn thành những đống ba dớ không còn dùng mót được việc gì. Phải chủ động xé bỏ cái văn kiện “Hội nghị Thành Đô” thôi. Còn cái “Thông cáo chung” mà ông ký kết thì chúng đã giày nát dưới chân rồi. Thế thì ông làm Tổng Bí thư với cái nghĩa gì đây? Với ai đây? Xin nói rõ: không có nhân dân! Vì không một ai muốn đi theo ông trên con đường viễn mơ sự hoàn thiện ở cuối thế kỷ. Không đa đoan nên không ứng phó nổi với tình thế, từ nay đến hết nhiệm kỳ Tổng Bí thư của ông, là thời gian chết của dân tộc. Cả đất nước căng thẳng hằng ngày hằng giờ, và toàn diện. Bắc Kinh đang tiến công ta trên mọi mặt trận: quân sự, kinh tế, ngoại giao, tình báo, tư tưởng, văn hóa, thực phẩm, từ trong đất liền, tới ngoài biển đảo, với quy mô khu vực và thế giới…

Với vai trò cao nhất đang giữ, ông tỏ rõ là kẻ vô tích sự!

Còn hơn thế nữa, ông là đại biểu của một thế lực đang bế tắc về mọi phương diện, từ lý thuyết đến hành động, từ động tác đến lời nói, có tác dụng là vật cản của dân tộc đang quyết sống chết, thoát vòng vây của Bắc Kinh.

Điều dũng cảm nhất và cao cả nhất ông có thể làm, là trao quyền Tổng Bí thư cho người khác. Trước mắt, không ai khác hơn là ông Nguyễn Tấn Dũng, làm Tổng chỉ huy lâm thời cho giai đoạn chuyển mình của đất nước để thoát khỏi quỹ đạo của Đại Hán Bắc Kinh.

Lời tuyên bố của ông công khai trên truyền thông với ý nghĩa là, vì cuộc chiến đấu giành độc lập cho đất nước và bảo vệ hòa bình cho Biển Đông, ông sẵn sàng hy sinh vai trò và chức vụ đang nắm giữ, để cho cuộc đấu tranh được mạnh mẽ và hiệu quả hơn, và lá phiếu của ông sẽ tạo được đa số trong Bộ Chính trị. Cuộc chuyển giao quyền lực được thực hiện êm ả là phù hợp tình hình hiện nay.

Làm được điều này có ba điều lợi lớn sau đây:

1) Về bản thân. Toàn dân sẽ hoan nghênh ông, vì đất nước chấm dứt được tình trạng trì trệ, trì kéo, lết bết của cỗ xe tứ mã không biết chạy về đâu. Ông tự thắng mình bằng cái tâm cao cả (Thắng nhân giả hữu lực, tự thắng giả cường). Hành động này của ông là lời hiệu triệu vô cùng giá trị với toàn dân. Ông ngang bậc thánh nhân là có thể.

2) Về Đảng. Do ông mở đầu cho một quyết tâm chống giặc cướp, cũng là mở đầu cho cuộc chấn hưng đạo đức bằng chính sự làm gương của bản thân mình, nó sẽ đem lại tác động rộng lớn trong bộ máy cầm quyền của Đảng ông. Từ đó, văn hóa từ chức sẽ phát triển. Sự tự trọng và tôn trọng nhân cách sẽ từng bước hình thành một thứ văn hóa đích thực. Nhân dân Nhật, Hàn làm được, nhân dân Việt Nam dần dần cũng làm được. Bộ máy Đảng các ông sẽ từ từ đẩy lùi cái văn hóa thô lậu của mua bán chức quyền trong Đảng đang phát triển hà rầm bấy lâu nay, nó vượt xa cái hệ giá trị của sáng kiến kỳ bí màu mè, là “lấy phiếu tín nhiệm” theo cách may rủi có vẻ cờ bạc. Nói thật về một thực tế, hiện nay nhân dân không hề “kính trọng” các quan chức chút nào, mà chỉ có sợ về bạo lực và các thủ đoạn khác của kẻ cầm quyền. Nhưng hà tất phải đòi hỏi kính trọng? Bình đẳng và tôn trọng nhân cách, tôn trọng luật pháp là đủ. Đảng từng bước chuyển hóa theo nền văn hóa nhân bản, từ bỏ con đường nguy hiểm do Đảng Cộng sản Trung Quốc cài đặt và tẩm hóa chất, để hướng về một xã hội bình đẳng, dân chủ và một nhà nước pháp quyền – nó vốn là những thành tựu trên con đường trải nghiệm của nhân loại.

3) Về Tổ quốc. Nếu trước đây, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là người có khuôn mặt mà Bắc Kinh “yên tâm”, thì nay đương nhiên là họ sẽ vô cùng thất vọng. Không nhắc đến lịch sử xa xưa, chỉ nói đến những thế hệ Cộng sản. Đã có một Tổng Bí thư Lê Duẩn từng đốp chát thẳng với Mao Trạch Đông, hay vỗ mặt Đặng Tiểu Bình qua trận chiến 1979, thì cũng có một Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh tính sai nước cờ mà thảm bại ở Thành Đô (thua về trí), một Tổng Bí thư Nông Đức Manh lỡ cúi gập người gần 90 độ trước cái uy phong của Hồ Cẩm Đào (thua về khí), mà thực hành chăm chỉ 16 chữ vàng cho đến lúc hưu, làm cho nhân dân vừa xấu hổ vừa tức giận, thì tới Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã bị Hồ Cẩm Đào gài bằng cái bẫy “thông cáo chung” quá tử tế, để sau đó cho đàn em Tập ra đòn. Đau là cái đau chung của non nước, nhục là nỗi nhục chung của dân tộc, chẳng phải của riêng ai. Cái hưng vong của tổ quốc thì lịch sử phải ghi thẳng thắn. Chúng ta trả đòn thù bằng cách sửa mình để vươn lên chân chính. Lịch sử Việt Nam không hẹp hòi với tấm tình của Mỵ Châu, nhưng ghi lại một điển hình nông nổi như một bài học. Lại có một tấm gương Dương Vân Nga lộng lẫy ít nơi nào có. Ta cũng có một Tổng Bí thư Trường Chinh biết sửa sai cuối đời, đặt nền tảng cho một sự chuyển hướng căn cơ.

Thế giới sẽ đón nhận tin vui khi nghe ông Tổng Bí thư trao Vương miện. Tập Cận Bình thì rất lo âu vì thế cờ đã xoay hướng. Giá trị hành vi này của ông như sự “bấm nút” của thời đại vũ khí nguyên tử.

Gỡ nhục cho mình, tháo ách cho nước, làm đối phương kinh ngạc, giá như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng nhân dân xoay trục, mà khẳng khái đứng dậy trao ghế cho người khác, như Thái hậu Dương Vân Nga đã làm! Đất nước sẽ phát triển, Biển Đông sẽ bình yên, thế đứng của Việt Nam sẽ bền vững. Và ông sẽ được toàn dân xem xét, có thể được tôn vinh về nhân cách.

Bám ghế thêm hai năm, rồi thui thủi ra về với một linh hồn rách nát, phỏng thân thế sự nghiệp có ra gì! Cái vinh quang chân chính sao không nắm lấy?

“Ông đứng làm chi đấy, hỡi ông?

Trơ trơ như đá, “lẳng” như đồng.

Đêm ngày gìn giữ cho ai đó?

Non nước đầy vơi có biết không?”

(Nguyễn Khuyến)

Đây chỉ là bài thơ vịnh một ông “phỗng” bằng đá./.

12-6-2014

H. Đ. N.

Nguồn: BVN
Với phát ngôn đập chuột tránh vỡ bình, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, vốn từng là một giáo viên, lại tự phô bày sự man trá - một điều thật thô bỉ và tủi nhục cho bất cứ ai đang đứng trên bục giảng. Càng đáng tủi nhục cho ĐCSVN, bởi ông Nguyễn Phú Trọng lại mang danh giáo sư - tiến sĩ và nắm chức vụ Tổng bí thư. Tuy nhiên điều đáng nói hơn, ngay với những người mà Trọng gọi là đồng chí, ông ta hiện nguyên hình là một kẻ phản bội, bất nhân và bất nghĩa.

Đối với Nguyễn Bá Thanh

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là người đề xướng lập lại Ban Nội chính Trung ương và đề cử Nguyễn Bá Thanh nắm chức vụ đó. Nhậm chức không bao lâu, năng lực của Nguyễn Bá Thanh chưa phát huy được là bao, ông ta đổ bịnh.

Ban Nội chính Trung ương phụ trách vấn đề quan trọng, căng thẳng và nguy hiểm nhất hiện nay: chống tham nhũng. Sự vắng mặt của Nguyễn Bá Thanh trong thời gian qua bao trùm một không khí âm u trên đời sống chính trị xã hội cộng sản toàn trị tại Việt Nam. 
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Trưởng Ban chỉ đạo TƯ về phòng chống tham nhũng và Trưởng Ban Nội chính TƯ Nguyễn Bá Thanh. Ảnh: Lê Anh Dũng
Trong khi Nguyễn Bá Thanh được biết là bị bịnh lại khuất tất đầy ngờ vực thì Nguyễn Phú Trọng (với tư cách cấp trên trực tiếp và là người đỡ đầu, đề bạt Nguyễn Bá Thanh) vẫn vô tư và vui cười khi an nhiên đem câu chuyện ""bình - chuột" so sánh việc chống tham nhũng. Ý nghĩa này không chỉ xúc phạm tới toàn thể đảng viên ĐCSVN mà còn phô bày bản chất bạc bẽo đối với người trực tiếp chịu trách nhiệm quan trọng này, lại đang lâm trọng bịnh.

Trong bài báo "ông Nguyễn Bá Thanh hiện ra sao" [1], tác giả cho biết: "Nguồn tin của một vài bác sĩ thân tín của bệnh viện ung thư Đà Nẵng cho người viết biết, ông Nguyễn Bá Thanh đang nằm tại đây sau khi từ Mỹ trở về cách nay tuần lễ. Địa chỉ của bệnh viện: Tổ 14, Phường Hoà Minh, Quận Liên Chiểu". 

Trong bài báo còn đặt vấn đề Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc, như dư luận đồn đoán đến nay không dứt, với nhiều dẫn chứng lịch sử từ cái chết của Võ Văn Kiệt cho đến các tướng tá quân đội mấy chục năm qua.

Phải chăng vì Nguyễn Bá Thanh "đập chuột" và đã làm vỡ "vài cái bình" và có nguy cơ những "cái bình vô giá" tiếp tục vỡ, chính nó là nguyên nhân gây bịnh cho ông ta??? Nếu quả vậy, Nguyễn Phú Trọng tự phô bày bản chất đểu cáng, "văt chanh bỏ vỏ" đối với ngay chính người mà y đưa lên.

Đối với Kim Jong Un

Với thân hình tròn trĩnh quá mức cùng tuổi 31 tuổi, người đứng đầu CHDCND Triều Tiên đang vắng mặt đáng ngờ tại Bắc Hàn với nhiều đồn đoán các loại bịnh tật. 

Trong khi người cộng sản Triểu Tiên anh em đồng chí thân thiết bấy lâu nay đang rất lo lắng thì Nguyễn Phú Trọng đi qua Nam Hàn thăm viếng cấp cao với Tổng thống Hàn Quốc. 

BBC dẫn lời [2] từ Yonhap: "Trong một cuộc họp báo sau cuộc hội đàm vào thứ Năm ngày 2/10, bà Park nói và bà và ông Trọng cùng chia sẻ quan điểm rằng ‘việc Bắc Hàn sở hữu vũ khí hạt nhân là điều không thể dung thứ". "Không thể dung thứ" mang ý nghĩa rất dứt khoát đầy bạo lực, làm người ta liên tưởng đến ý nghĩa "tiêu diệt" bằng mọi giá.

Cuộc thăm viếng của Nguyễn Phú Trọng đã mang lại kết quả tốt đẹp với "bản ghi nhớ hợp tác tài chính trị giá 12 tỷ đô la Mỹ". Nó tạo cho Hàn quốc một niềm khích lệ lớn lao "một động thái mà Seoul cho rằng sẽ giúp các công ty Nam Hàn giành được những dự án cơ sở hạ tầng lớn ở Việt Nam" - BBC mô tả.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thăm Hàn Quốc

Chỉ vì mối lợi 12 tỉ đô la đó mà Nguyễn Phú Trọng đang tâm bỏ qua tất cả ân nghĩa của hai quốc gia cộng sản cùng chung ý thức hệ. Đó không chỉ là sự bội ước do Hồ Chí Minh và Kim Nhật Thành dày công vun đắp hàng chục năm về trước mà còn mở đường cho TTXVN - cơ quan ngôn luận quan trọng nhất về mặt quốc gia đã hùa theo chống phá kịch liệt Bắc Hàn thông qua việc cổ súy công khai: "EU kêu gọi đưa nhà lãnh đạo Triều Tiên ra tòa án hình sự quốc tế". Một hình thức nhiệt thành ủng hộ đưa Kim Jong Un vào tử địa mà trang Việt Nam Thời Báo nhận định là "không bình thường" [3].

Phải nói quá bất thường và đầy nghi vấn với hành vi, lời nói trở nên mạnh mẽ của Nguyễn Phú Trọng - vốn dĩ bấy lâu nay rất mềm mỏng mà blogger  Trương Duy Nhất từng nhận định không khác một "ông giáo làng". Đặc biệt, nhiều động thái nổi bật và đầy tự tin từ Nguyễn Phú Trọng, Phạm Quang Nghị cùng  phe cánh trong những tháng gần đây, kể từ Nguyễn Bá Thanh bị bịnh và từ chuyến đi Hàn quốc trở về với sự ngông nghênh ngày một lớn dần... Nhiều nhà quan sát đều nhận thấy rõ điều đó!

Mối bang giao giữa nước CHXHCNVN và CHDCNDTT có "mệnh hệ" nào, tất cả Nguyễn Phú Trọng phải hoàn toàn và trước tiên chịu trách nhiệm.

Hơn cả phản bội, bất nhân, bất nghĩa với những người mà Nguyễn Phú Trọng gọi là "các đ/c" (trong và ngoài nước), mầm mống tạo phản và đảo chính có nguy cơ rất lớn đang ngấm ngầm uy hiếp các phe khác trong ĐCSVN đang dần lộ diện từ Nguyễn Phú Trọng???

Một khi các nhân vật cấp cao trong ĐCSVN còn "dung thứ" Nguyễn Phú Trọng mà không tiến hành "thanh lý môn hộ", khả năng trong năm tới dễ xảy ra nhiểu biến loạn khó lường.

Rất lo mọi tai ương, loạn lạc chỉ dân lành lãnh đủ!


Nguyễn Ngọc Già

Nguồn: Internet

[1] http://www.thepach.com/vi/ong-nguyen-ba-thanh-hien-ra-sao/
[2] http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2014/10/141002_trong_park_talks
[3] http://www.ijavn.org/2014/10/khong-binh-thuong-ttxvn-ung-ho-ua-kim.html

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Cuộc tranh giành chức Tổng Bí thư khóa 12 của các phe phái, nhóm lợi ích trong Đảng CSVN đang ngày càng gay gắt mà đứng đầu là TBT đương nhiệm Nguyễn Phú Trọng. Trước hết ông tung đòn thăm dò: Giới thiệu Phạm Quang Nghị sẽ thay ông làm TBT khóa 12. Nhóm các vị "có cổ có cánh" trong Bộ Chính Trị bất phục nên "ào ào" phản đối bằng những võ không mấy "sạch" để lấy lòng  Trung Nam Hải hòng được họ ủng hộ:
  
- Tô Huy Rứa cử hơn trăm cán bộ tổ chức (nghe nói cấp vụ) sang học tập Trung Quốc về cách bảo vệ đảng của ông ngay tại thời điểm Trung Quốc đưa giàn khoan vàpo thăm dò dầu trong hải phận của VN, Dương Khiết Trì sang "trấn an, đòi đứa con ngỗ nghịch quay trở về…"…
  
- Phùng Quang Thanh đến diễn đàn An ninh châu Á rồi sang Trung Quốc phát ngôn nịnh hót, bợ đỡ, nhằm bào chữa cho quan thầy trong hành động xâm chiếm biển Đông, vùng hải phận của chính tổ quốc mình…
  
- Không chịu kém hai "đồng chí cánh hẩu", Phạm Quang Nghị đi Mỹ khiêu khích quan chức Mỹ nhằm chứng minh gián tiếp mối quan hệ "thắm thiết" giữa VN và TQ hơn là VN và Mỹ !
  
Để dứt điểm cho Trung Nam Hải có sự quyết định ai vào chức TBT khóa 12 là ‘’tốt nhất’’, Nguyễn Phú Trọng tung đòn tự ứng cử cuối cùng: Tình nguyện "làm việc khó" cho cho Tập Cận Bình trong vấn đề Bắc Triều Tiên bởi vì với "chú em họ Kim", ông Tập đã mất kiểm soát. Đây là điều tối kị đối với Tập Cận Bình. Chỉ trong vòng một năm, Kim Jong Un "Con ông, Cháu cha" (ông kim Nhật Thành, bố Kim Chính Nhật) đã cho ông "Bành" mấy cú bạt tai nẩy lửa:
  
Diệt tên tay chân thận cận mạnh nhất đang khuynh đảo chính trường của Kim Jong Un (KJU) - Jang song Thaek bị Kim Jong Un vất "cho chó ăn", và sau đó liên tục - chém, thậm chí bắn đại bác cho tan xác - các tên mà Cậu cho là gắn bó với Tập, còn tên nào mới chỉ nghi ngờ… Cậu cho "xếp… kho"!
  
Điên lên trước hành động "phạm thượng" của Kim, Tập Cận Bình tiến hành hàng loạt việc gây sức ép: Cắt (dần)… viện trợ, cảnh cáo miệng và gay gắt nhất: Đi Nam Hàn – (kẻ thù của Kim Jong Un) - ngầm nói bằng cái giọng trịch thượng (giống giọng của thiên tử thuở xưa đối với chư hầu) gián tiếp tuyên bố với Cậu Un: "Bảo không nghe, chúng tao sẽ không dung dưỡng nữa mà sẽ bắt tay với Park Geun-hye (Tổng thống Nam Hàn) để xoa sổ chúng mày !".
  
Đối với Hà Nội có thể nói như vậy được, chứ đối với Bình Nhưỡng ngầm nói vậy là "láo xược". Với Chàng Un đã hơn 1 cầm quyền, hành xử như vậy là dại, là ngu ! Anh (từ đây phải gọi là anh) Kim Jong Un đâu phải loại để cho thiên hạ khinh. Đến "Bố gìa SAM" cũng phải "rét" khi anh ấy lên tiếng vì anh có trong tay kho bom nguyên tử với hàng đống tên lửa xuyên lục địa, có lúc đã dọa tương xuống nước Mỹ bất cứ lúc nào nếu bị ép. Mó vào dái ngựa… con…thần rồi ! Bố anh Un sinh năm 1942. cầm tinh con ngựa - Nhâm Ngọ (Nhâm biến vi vương). Khiêu khích anh là dứt khoát không nên !
  
Trong khi đó, TBTG cũng có kho bom nguyên tử. Giả thiết rằng Tập muốn dậy cho thằng’’con dại’’, (để răn đe thằng khác) - bắn một quả vào Bình Nhưỡng, thì… dân anh Un sẽ thiệt hại chút ít vì (nghe mấy tay thối mồm nói BTT mấy năm trước chết đói hàng triệu), nghĩa là đất nước đó còn nghèo, bom nguyên tử sẽ chẳng hề gì.
  
Nhưng (nếu) anh Un chỉ cần cho một quả vào Bắc Kinh là mươi triệu đồng bào cùng Cố cung – Trung Nam hải của Tập Bành Trướng Gia (TBTG) sẽ đi đời nhà ma !
  
Còn Lục quân Bắc TT thì sao ?
  
Quân BTT đông gấp hàng chục lần lính Trung Quốc nếu so với tỉ lệ dân số cả nứớc (Trung Quốc dân số 1300 triệu có 5 - 7 triệu quân thường trực, Bắc TT có 2 triệu, dân số 25 triệu) Bởi vậy dọa dẫm Kim Jong Un bằng quân sự là dại.
  
Còn về chính trị, kinh tế thì thế nào ?
  
Với bản lĩnh anh hùng của dân tộc Triều Tiên, trong hoàn cảnh bị o ép, bị bao vây, bị ý thức hệ Trung Hoa tác động kìm hãm nhiều năm, họ đã phải "thắt lưng buộc bụng", tự lực, tự cường, tự vũ trang cho nền quốc phòng bây giờ kẻ thù và ngoại bang phải kiêng dè nể sợ.
  
Nền chính trị đã vượt tầm thời đại khiến những người đứng ngoài không thể hiểu được, giờ đây đã đang hé lộ một khả năng mới trên bàn cờ địa chính trị ở vùng đông bắc Á khi bên cạnh con Gấu (Nga) và con Lừa (Mỹ) có con Nam Hàn và con…mặt trời (Nhật) đứng chầu hẫu bên cạnh) khiến con Gấu trúc (Trung Quốc) phải dè chừng. Khả năng mới đầy thuận lợi đã mở ra cho đất nước và nhân dân Bắc Triều Tiên một tương lai sáng lạn!
  
Nếu trên lĩnh vực chính trị có triển vọng tốt đẹp sau khi thoát khỏi Trung Hoa, thì trên mặt kinh tế, BTT lại càng có tiềm năng. Một số chuyên gia đã nói tới kho bắu khổng lồ - Đất hiếm (khoảng 5 tỉ tấn(?), nằm ở phia bắc TT. Kho bắu này còn quý hơn vàng vì nó là nguyên liệu chính phục vụ cho nền công nghệ cao, công nghiệp vũ trụ…mà nhiều nước thèm muốn, trước hết là Trung Quốc. Ngoài ra dưới lòng đất của BTT còn chứa nhiều khoáng sản quý mà tư khi dựng nước các chính quyên 3 đời họ Kim chưa moi nên bán tống táng nguyên liệu thô, giờ nếu được khai thác sẽ làm cơ sở để BTT phát triển nền kinh tế phục hưng đất nước.
  
Một hiện tượng đang làm giới quan sát chính trị của thế giới hết sức chú ý : Trong thời gian ngắn, Anh Kim thả 3 công dân Hoa Kỳ bị bắt giữ (1 đã thả trước). Tín hiệu này đã làm chính quyền Obama’’giật mình’’, vội cử đích thân Giám đốc cơ quan Tình báo quốc gia (TBQG) Mỹ James Clapper đến Triều Tiên để đàm phán trực tiếp về vụ thả con tin và hộ tống 2 người này về nước. (BBC 8.11.2014). Việc thả con tin và đón công dân về nước cần gì đến Giám độc TBQG, một nhân sĩ nào đó làm việc này cũng được cơ mà ? Chắc chắn chuyến đi của quan chức này phải có nhiệm vụ quan trọng. Chúng ta sẽ chờ xem diễn biến sắp tới của động thái này ra sao !
  
Trước đó mấy tuần, ông Nguyễn Phú Trọng cũng đi Nam Hàn.
  
Đi để làm gì ? Trong quan hệ xã giao, làm ăn của các nước Tư bản – Dân chủ phát triển, người ta hầu như không giao tiếp, thù tạc với tổ chức đảng Cộng Sản. Các TBT đảng CS ít được nhà nước tư bản nào mời, đón tiếp. Trường hợp TBT Nguyễn Phú Trọng được một nước Nam Mỹ mời thăm là hi hữu. Nhưng khi đến Cu Ba tuyên truyền cho học thuyết XHCN… ngay lập tức chính quyền nước kia từ chối thẳng thừng dù cuộc đón tiếp đã được chuẩn bị khi Nguyễn Phú Trọng đã đến cửa ngõ nhà người ta. TBT Nông Đức Mạnh hồi đương chức, trên đường đi thăm Cu Ba dừng chân ở Đức không hề được một dòng của báo chí sở tại đưa tin… Thế mà lần này, ông TBT ĐCSVN lại dẫn đoàn đi thăm chính thức Nam Hàn và kí được một số hiệp định…
Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng
  
Đáng chú ý nhất, ông TBT lại lên giọng phê phán chính quyền của Anh KJU về lĩnh vưc hạt nhân, một vấn đề mà 6 nước đau đầu đã nhiều năm nay... Giọng này đáng ra phải phát ra từ mồm Tập đại đại, giờ sao ông Trọng lại có gan động đến? Xâu chuỗi lại các sự kiện, người Việt nhận ra: TBT ĐCSVN đã được …‘Đức Ông’. ‘Xí Ta ta - Tập Đại đại‘ (Tít bài báo của ông Bùi Tín chỉ TCB) giao cho để bắn tiếng với anh Kim vì Xí ta ta (XTT) đã vô phương thuyết phục !
  
Nghe ông NPT nói, anh Kim và giới chính khách Bắc TT chắc sẽ nổi xung. Họ không thể ngờ được "người bạn cùng ý thức hệ, cùng hoàn cảnh bị đè đầ cưỡi cổ", vì quyến lợi cá nhân, vì cái ghế - đã cúi đầu, nhắm mắt nói thay cho thầy, theo đuôi "tên kẻ thù nghìn năm của nhân dân TT’’ – như LJU đã xác định.
  
Nhân dân, Trí thức của nước Đại Việt có nguồn gốc "con rồng cháu tiên" dù có chỗ chưa hiểu, chưa đồng tình với anh KJU, nhưng cũng phải đồng ý, hoan nghênh hành động "thoát Trung’’ quyết liệt mà anh bộc lộ trong thời gian qua…
  
Đây có thể là cú "cọ quậy" cuối cùng nhằm xoay chuyển tình thế hòng giữ chiếc ghế (Như BK đã đưa anh Nông vào ghế 13 năm trước…), hoặc ít ra vớt vát được chút ít lợi lộc bằng cách để đức ông XTT chấp nhận cho đệ tử của mình ngồi vào chiếc ghế này.
  
Cuộc chiến giành ghế của 2 phe Đảng và Chính phủ Việt Nam đang diễn ra gay gắt, khốc liệt. Các động thái ra oai dưới chiêu bài chống tham nhũng của phe "Đảng quyền" đã xẹp đi vì sợ…bị "phải đi chữa bệnh như anh Bá Thanh" (…) khiến tinh thần chống tham nhũng do TBT Nguyễn Phú Trọng cầm đầu đã chững lại sau khi phát ra thông điệp: Đánh chuột không để vỡ bình !
  
Bây giờ chỉ còn cách giành ghế hữu hiệu nhất là nhờ Đức ông Xí Ta Ta – Tập đại đại khi ra các bài tập cho học trò làm để ngài chọn:
  
- Nguyên Phú Trọng đi Nam Hàn phát biểu, nhắn gửi lời tới Kim Jong Un thay cho Tập…
  
- Phùng Quang Thanh tiếp tục “ngoa ngôn – xảo ngữ’’ bảo vệ uy tín cho Tập Đại đại…,
  
- Lê Hồng Anh im lặng chờ phép mầu "thiên tử" sẽ ban cho…
  
Đây là những chiêu thức hữu hiệu như cách ví của dân ta: "Những con ngựa trong chuồng đang đá nhau để giành chiếm ngôi vị đầu đàn". Xí Ta Ta có chọn con nào trong số này thì vẫn còn là ẩn số !
  
Nhân dân ta hãy kiên nhần chờ xem màn kịch hấp dẫn sắp diễn ra !
  
15.11.14
  
Trần Gia Lạc

Nguồn: Lê Xuân Quang blog

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Ai sẽ thay thế Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng; Nguyễn Sinh Hùng, Phạm Quang Nghị, Trương Tấn Sang – hay ai !?


Theo thông lệ của đảng CSVN, mượi năm trở lại đây, cứ ai là Chủ tịch Quốc hội khóa trước sẽ là người được cấu tạo làm TBT khóa tiếp theo (trừ trường hợp TBT tái đắc cử). Điều này đã được minh chứng tạo ra tiền lệ qua 3 kì đại hội:

- Nông Đức Mạnh đang làm chủ tịch Quốc hội (Khóa VIII) – được bầu làm TBT ĐCSVN khóa IX. (tái đắc cử khóa X).

- Nguyễn Phú Trọng làm chủ tich Quốc hội (khóa X), được bầu làm TBT (khóa XI).

Còn khóa Đại Hội XII sắp tới (2016) chủ tịch Quốc hội đương nhiệm Nguyễn Sinh Hùng đã không theo tiền lệ. (…). ĐCSVN đã có câu trả lời: Người được dự kiến vào chức TBT khóa XII, TBT Nguyễn Phú Trọng đã chọn Phạm Quang Nghị hiện đang là Bí thư thành ủy TP Hà Nội – kế nhiêm mình.

Tại sao có sự’’đột biến’’ này ?

Dư luận trong nước râm ran – Nguyễn Sinh Hùng thuộc họ Nguyễn Sinh, cùng phả hệ với cụ Nguyễn Sinh Nhậm, bố của cụ Nguyễn Sinh Sắc, sinh ra cụ Nguyễn Sinh Cung (Công) – tức là Nguyễn Tất Thành – Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh, cố chủ tịch đảng, chủ tịch đầu tiên của nước VNDCCH, ngày nay là nước CHXHCN VN (*).

Theo diễn giải của từ điển điện tử Wikipedia, NSH chẳng có gì đặc săc trong quá trình phấn đấu để vào tốp’’Tứ trụ triều đình’’. Từ câu học sinh tiểu học, trung học, đại học rồi đi tu nghiệp tiến sĩ ở Bulgaria, trở về, từng bước đi lên tới dỉnh cao quyền lực : Chủ tịch Quốc hội – một điều không thể nào đến với một con em nông dân bình thường trên đất VN thời đại này, nếu không phải anh ta có dây mơ, rễ má với…’’Vua’’!

Qua bản tóm tắt’’sơ yếu lí lịch’’ và nhất là qua dư luận, người ta không thấy ở NSH những khả năng vượt trội bẩm sinh của một’’thần đồng’’ để anh hoa phát tiết ra ngoài thời niên thiếu, trai trẻ. Ngay cả đên khi được chọn vào chức phó thủ tướng thường trực, NSH cũng không thấy biểu hiện gì đặc biệt của tài năng lãnh đạo. Trái lại, dân Việt chỉ nhớ những câu nói đầy ’’phản cảm’’, điển hình là vài ba câu trong số nhiều câu, nói kia:


– Không thể không làm Đường sắt cao tốc’’. (vung tay chém gió – Phiên chất vấn của Quốc hội sáng 12-06-2010) hoặc :

– Hôm nay thấy sai một chút chỗ này xử lý, “cách chức đi, kỷ luật đi”, ngày mai thấy sai chỗ kia, “cách chức đi, kỷ luật đi”, lấy ai mà làm việc các đồng chí ? (Phiên chất vấn của Quốc hội sáng 12-06-2010.


Cũng theo dư luận đang lan tỏa trong chính giới chóp bu : NSH được ngồi ở chiếc ghế này là do ông Ba mặc cả với phe nhóm… nhằm cài – cắm người để thực hiện mục đich của mình!

Còn theo dư luận’’bên lề’’ : Khi vụ bỏ phiếu trong BCT và BCHTƯ nhằm kỉ luật’’Đồng Chí X’’ (ĐCX), NSH’’có một phiếu’’ làm cho tỉ lệ đồng ý phê truất rút đi, tỉ lệ không đồng ý tăng lên thành quá bán khiến hội nghị TƯ 7 đã không thể thực hiện được mục đích của ông TBT Trọng và… ĐCX thoát nạn !

Một hiện tượng làm dư luận chú ý nữa : Trên cương vị Chủ tịch Quốc hôi –’’Cơ quan quyền lực cao nhất’’ (CQQLCN), người lãnh đạo – phải chủ động đề ra chủ trương đường lối: Giám sát cac bộ máy Hành pháp, Tư pháp, Lập pháp, Tòa án tối cao – thực hiện đúng Hiến pháp nhằm phục vụ nhân dân và sự phát triển lành mạnh của đất nước. Thế nhưng Quốc hội, CQQLCN – như bộ máy tuyên truyền của chế độ vẫn thường lớn tiếng quảng bá ! Trên thực tế, những nguyện vọng bức thiết của nhân dân đều không được CQQLCN đáp ứng, điển hình là vấn đề’’cướp đất’’, luật đất đai, các khiếu kiên oan ức của’’Dân oan’’ và nhân quyền….đều không được QH quan tâm, tác động giải quyết kịp thời…

Khi ông chủ tịch QH chỉ thị cho thuộc ha hô hào nhân dân đóng góp ý kiến sửa đổi Hiến pháp (dù trước nay chỉ là hình thức)…

Dân Việt tưởng có cơ hội mở miêng nên’’rào rào’’ phát biểu!… Ngay lập tức ông TBT ĐCSVN đã nhẩy dựng lên, quằn quại như’’đỉa phải vôi’’, rồi mắng nhiếc nhân dân như ông chủ mắng lao công, chúa đất mắng tá điên ! Chủ tịch QH NSH chỉ phụ họa theo ông TBT… Lúc này cái QH của nước CHXHCN đã hiên rõ nguyên hình: Chỉ là phương tiện để trang trí cho’’bức tranh dân chủ’’ của ĐCSVN. Mọi tuyên truyền cho nó – thành công với số lượng cử tri đi bầu đông’’nhất thế giới’’ – đã bị phơi bầy bản chất trước bàn dân thiên hạ và dư luận thế giới !

Phát biểu tại lễ nhận chức vụ Chủ tịch Quốc hội, ông Hùng hùng hổ tuyên bố: “Các thành viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa 13 sẽ luôn nâng cao trình độ, kiên quyết phòng chống quan liêu, chống tham nhũng, lãng phí, gắn bó và lắng nghe ý kiến của nhân dân, thực sự đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân”.. Thế mà thực tế lại trái ngược hẳn.

Nguyễn Sinh Hùng là như thế !

Người dân tự hỏi : Liệu có nên để NSH tái nhiệm kì CTQH khóa tới không, đừng nói đến cấu tạo làm TBT cho ĐCSVN khóa XII! TBT Nguyễn Phú Trọng không chọn NSH là đúng, nếu chỉ xét thuần túy về mặt trình độ, huống hồ chủ tịch Quốc hội dường như còn là, trong… ê kíp của phe đối lập!

Đó chính là nguyên nhân Nguyễn Phú Trọng giới thiệu TBT’’tương lai’’ – Phạm Quang Nghi cho Đảng CSVN khóa XII !

Ông TBT tương lai là người xứ Thanh . Dân Bắc có câu cửa miệng’’Xứ Thanh xanh vỏ đỏ lòng’’(tất nhiên chỉ ám chỉ đám chính khách có quyền thế).Trên cương vị BTTU Hà Nội, PQN chua làm được gì nổi đình đám cho Thủ đô Ngàn năm văn hiến. Nếu mở Google, đánh dòng chữ tên PQN, đọc được mấy chục bài: Tin tức về chủ đề “Phạm Quang Nghị” – kể xấu ông Chủ Tịch, Bí thư thành ủy…

Ngoài ra – phe đối lập còn xì xèo: Khi còn trên cương vị là Chủ tịch UBND HN (dưới thời NPT làm Bí Thư) đã cùng ê kíp làm thất thoát hơn 3000 tỉ và nhận hối lộ ’’ngôi nhà triệu đô’’… (Đảng X vẫn treo, dứ đòn này trên đầu cả ê kíp)…

Dân thủ đô còn’’nhớ’’ ông Bí thư nhân một lần TP ngập lụt, thay vì nhận trách nhiệm về mình, ông lại…đổ tội cho dân ! Với một người trình độ, tư cách như vậy mà TBT đương nhiệm lại đề cử kế nhiệm mình , thử hỏi có’’được mắt ta – ra mắt người’’, không ?

Sao TBT vẫn cứ chủ quan – tưởng rằng mọi ý kiến cuả mình đưa ra sẽ được cấp dưới răm rắp làm theo, nhưng sau mấy lần thử nghiêm đã thất bại ê chề, thế mà vẫn chưa tỉnh người . Theo ông Trọng, Đảng CSVN đã cạn nguồn cán bộ có đức có tài nên ông đành nhắm mắt, bịt tai chọn một đệ tử ruột ít’’Xì căng đan’’ mà dưới mắt dư luận, trình độ, uy tín quá thấp. Chọn cho có lệ để vớt vát chút quyền lợi sau này về vườn có cơ nhờ vả, chứ không vì tương lai của đất nước, dân tộc mà chọn một TBT có bản lĩnh để chèo chống, lèo lái con thuyền trước sóng to, bão cả !…

Chưa nói đến thực lực bên trong của phe cánh, năng lực, uy tín của PQN, việc làm này khiến đối thủ’’ngứa mắt’’ sẽ quậy tung giời ! Lần quậy này sẽ càng làm TBT mất mặt: Đến giờ cuối, trên hội trường ĐH XII, đảng X sẽ’’phá’’ rồi đưa người của mình ra – đọat vị!

Vậy thì ai – trên chính trường VN – sẽ có khả năng đảm trách đươc vị trí này ? Thủ lĩnh phe Y – với não trạng hạn hẹp, sach vở, xơ cứng đã không chọn được người , (trên thực tế đã hết người để chọn).

Tuy nhiên có một người nếu TBT tinh tường, có nhãn quan chính trị, ’’dám chơi’’ – sẽ rất thích hợp trong vai trò ứng cử viên chức TBT khóa 12 : Đó là CTN Trương Tấn Sang !

Trên chính trường VN hôm nay- cả 2 phe – không có ai’’sánh’’ được với TTS bởi mấy lẽ:

1 – Ông có bề dầy công tác lãnh đạo. Đang trong tốp’’Tứ trụ’’. Trong cuộc bỏ phiếu thăm dò vừa qua, Ông là người đạt phiếu tín nhiêm nhiều, cao nhất…

2- Ông xuất hiện trước cử tri nhiều lần, phát ngôn có vẻ chân thành, được nhân dân đồng tình…

3 – Có biểu hiện rõ rệt trong cuộc chiến chống tham nhũng – điều này phù hợp lòng mong muốn của nhân dân !

4 – Chuyến đi thăm nước Mỹ, gặp TT B.Obama gây dư luận tốt, tạo cho nhân dân niềm tin về một tương lai sáng sủa của đất nước… Đặc biệt thể hiện rõ quan điểm quyêt tâm bảo vệ chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ – điều không có ai trong giới lãnh đạo chóp bu ĐCSVN dám công khai nói, nhất là lại nói trên diễn đàn của nước Mỹ ! TBT NPT đã không nhìn, nhận ra người đồng minh này mà đề củu cho chữ ứng cử viênTBT đảng khóa 12. Đây mới là người có thể xem ƯCV’’sáng giá’’, trong khi lại chọn Phạm Quang Nghị !

Còn phe ông X thì sao ? Ai sẽ được nhắm tới vị trí này ?

Trước hết chính ông X. Trên dư luận và dưới mắt nhân dân, tuy ông X bị mất khá nhiều niềm tin và tình cảm tốt đẹp của họ bởi ông đã điều hành guồng máy nhà nước quá’’tồi’’ khiên đất nước rơi vào hoàn cảnh vô cùng bi đát trên mọi lĩnh vực : Chính trị, Kinh tế, Quốc phòng, Văn hóa, Y tế, Giáo dục và đặc biệt trong quan điểm’’An ninh quốc gia’’, ông đã bỏ tay lái để thế lực lợi ích nhóm’’ lôi đi’’ nhằm phục vụ cho họ khiến nền dân chủ của chế độ – (được bà phó…Doan) gọi là’’hơn gấp vạn lần nền dân chủ tư sản’’ đi xuống một cách tệ hại khiến nhân dân VN bất bình, phản đối, làm’’bức tranh dân chủ’’ của chế độ hoen ố trước dư luận của thế giới !… Ông có thể biện minh rằng, là một đảng viên nên phải thực hiện nghị quyết của đảng. Đó là sự trốn tránh trách nhiệm nên phải gặt hậu quả. Nếu không có bước đột biến nào đó, việc ông muốn ngồi vào chiếc’’ghế nóng’’ này sẽ vô cùng khó khăn.

Tất nhiên có ngoại lê : Những UVTUW đương chức, những UVTUW đang và sẽ cấu tạo, sắp vào hội nghị BCHTUW khóa XII, sẽ bất chấp tất cả bầu cho ông làm TBT, vì họ đã chịu nhiều ‘’ân huệ’’ mà ông ban phát ! Đó là chuyện có thể xẩy ra và khi đó đất nước, dân tộc này chua biết sẽ gặp tai kiếp gì tiếp theo!?

Nói gì thì nói : Chỉ ông Ba, mới đủ cân lượng’’So găng’’ với ông Tư .

Nhưng !

Lại nhưng :

Nếu Ông Ba đưa đệ tử ruột của mình : Nguyễn Thiện Nhân ra thay ông gánh vác trọng trách này làm ƯCV TBT khóa XII, thì sao ? Vói cái made từng du học ở một trường ĐH danh giá nhất thế giới của nước Mỹ… mới đây, (nghe đâu) lại được lòng Trung Nam Hải… ứng cử viên này cũng đáng gờm cho các UCV khác, cho dù ông ta còn ít bề dầy lãnh đạo, uy tín chính trị chưa cao, năng lực chưa bộc lộ hết !

Mọi chuyện vẫn còn đang ở phía trước.

Hi vọng các cuộc’’So găng’’ diễn ra trong hòa bình, không có ai ngấm ngầm’’chích Đô ping’’ hay chơi xấu, bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích! Mọi người VN đang chờ xem cuộc đấu’’sống mái’’ của những người CSVN , luôn tư coi là dân chủ, văn minh, thống nhất, đoàn kết – tranh giành quyền lực sẽ diễn ra thế nào và kết quả ra sao ?!

Có điều : Nhân dân VN thực sự mong muốn có một TBT Đảng, hay một Tổng thống có khả năng, có bản lĩnh đảm trách được sứ mạng nặng nề trứơc những thử thách cam go đang de dọa sự tồn vong của đất nước, dân tộc !

Hi vọng này liệu có quá viển vông chăng ?

TÁC GIẢ NHIẾP VĨNH TRANG

Nguồn: Internet

Kì 1 : Tại sao Nguyễn Phú Trọng không tái ứng cử ?

Cứ mỗi 5 năm một lần, Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) lại tiến hành đại hội bầu Ban chấp hành Trung Ương (BCHTW), Tổng Bí Thư (TBT), Bộ Chính Trị (BCT), Ban bí thư (BBT). Thỉnh thoảng, có khóa còn mở đại hội giữa nhiêm kì (khoảng từ 2,5 đến 3 năm) để giải quyết các vấn đề cấp thiết đột xuất. Ngay thời điểm này, nhân sự của ĐH XII được đặt ra, chuẩn bị rốt ráo… Sự kiện đó, đối với đảng viên không có gì đặc biệt vì trong nhận thức, điều lệ, họ không có quyền chọn lựa, chỉ biết tuân theo cấp ủy. Thế nhưng nhân dân ta lại rất quan tâm, nhất là ngôi vị TBT.



ĐH XI đã qua hơn quá nửa nhiệm kì (2/2011 – 7/2014). Trước vấn đề bức xúc của đất nươc thể hiện trên 3 mặt:

– Kinh tế
– Chính tri
– Toàn ven lãnh thổ,

và cuộc đấu tranh trong nội bộ đảng đã, đang ngày một căng. Việc chọn người làm TBT khóa 12 lần này sẽ diễn ra vô cùng gay gắt khiên kết quả của cuộc bầu bán sẽ rất bất ngờ . Chúng ta tìm hiểu sự kiên ‘’gay gắt, bất ngờ’’, cùng thử đoán xem: Những khuôn mặt nào có khả năng giành được chức TBT để ’’lèo lái con thuyền cách mạng’’ vượt qua cơn bão to sóng cả, đang đe dọa sự tồn vong của con thuyền !

Theo nguyên tắc, truyền thống của chế độ cộng sản độc đảng, toàn tri, các nhân vật sau đây sẽ được chọn bầu làm TBT:

– TBT khóa trứơc tiếp tục tái ứng cử, (không quá 2 nhiệm kì liên tiếp, không kể thời kì đất nước có chiến tranh, TBT Lê Duẩn tại vị 26 năm) – như trường hợp Nông Đức Mạnh TBT khóa 9, tái ứng cử khóa 10.

– Chủ tịch Quốc hội khóa trước có thể được đề cử làm TBT đảng khóa sau như trường hợp Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng.

– UV BCT ’’có khả năng’’ mới nổi lên (như trường hợp Nguyễn Văn Linh). Chúng ta tập trung nghiên cứu 3 đối tượng trên đây.

I – Người đầu tiên: TBT Nguyễn Phú Trọng.

Theo Wikipedia, Ông gốc Hà Nội, học khoa văn trường ĐHTH, ra trường năm 1967, về công tac ở các cơ quab lí luận của Đảng . Trong môi trường có cơ hội quảng bá, viết, nói, ông trưng ra một số bài nói, viết tuyên truyền tích cực cho học thuyết Mác – Lê nin… Giữa thòi điểm hệ thống XHCN đông Âu đứng đầu là Liên Xô – cái nôi của học thuyết Cộng sản – xụp đổ (1989) , ĐCSVN mất chỗ dựa về hệ thống lí luân, thể chế lung lay. Giống con bệnh nặng khi có một ’’lang y’’ tuyên bố bốc được thuốc chữa trị, như người sắp chết chìm vớ được chiếc phao nên nắm vội…

Và ngay sau đó Nguyễn Phú Trọng được từng bước đưa lên các cương vị quan trọng hơn trong guồng máy lãnh đạo đảng: Về thủ đô HN làm Bí thư thành ủy, lên Trung Ương làm chủ tịch Quốc Hội. Trên cương vị mới, ông phát huy hết khả năng tuyên truyên cho lí luận Mác-Lê . Nhưng năng lực lãnh đạo, tầm nhìn chiến lược, khả năng chỉ đạo chiến thuật, tư chất… của ông dần bộc lộ, đến nỗi BTTU Hà Nội, đã được’’đồng chí – đồng bào thủ đô’’xếp cùng 3 nhân vật dười quyền tạo thành ’’nhóm Tứ quý’’ đứng đầu ê kíp cầm quyền với ’’xú danh’’ thể hiện bằng 4 câu thơ:

Giầu như Phú. (UVTV)
Lú (lẫn) như Trọng. (BTTU)
Lật lọng như Nghiên.(Phó CTTP)
Đốt tiên như Triệu. (Chủ tịch TP).

Để phụ họa cùng ’’đồng chí , đồng bào’’, mới đây phe đối lập đã đưa lên mạng một thông tin động trời: NPT và toàn ’’êkip Tư quý’’ đã làm ngân sach HN thất thoát hơn 3000 tỉ, bù lại họ đã được các đối tác hối lộ, trong đó nổi bật là’’căn nhà triệu đô’’ (bài viết đi trên trang Cầu Nhật Tân). Sau này dường như bào chữa cho mình, NPT xem đó là việc “’tất yếu’’ rồi ví von: ’’Phật cũng còn hối lộ…nưa là (cán bộ cộng sản)’’….

Khi làm chủ tịch quốc hội (CTQH), NPT ủng hộ TBT Nông Đức Mạnh hết mình. Theo dư luận, Nông Đức Mạnh không có chức năng, đã tùy tiện kí thỏa ước với TBT ĐCSTQ, cho TQ vào khai thác Bô Xít trên Tây Nguyên, một địa bàn quan trọng được ví như’’nóc nhà Đông Dương’’ mà không bàn với Thủ Tương, bất chấp lời can gián của Trí thức cả nước , phản đối của Nhân dân…

Nhiều đại biểu QH và dư luân cho rằng, công trình này cần phải được thảo luận để QH phê chuẩn, CTQH gạt đi: Công trình khai thác Bô xit Tây nguyên nằm ’’dưới hạn ngạch’’ nên QH không phải biểu quyết, trong khi dự án đã bị phù phép chặt nhỏ để trốn hạn ngạch. Thực tế nó thuộc loại khổng lồ, quan trọng, không chỉ trong kinh tế (hậu quả bây giờ đã rõ), mà còn ảnh hưởng tới môi trường của một vùng rộng lớn, an ninh, quốc phòng, bảo vệ đất nước. Trước dư luận phản đối, Bộ chính trị phải ra Nghị quyết hợp pháp hóa thỏa ước của TBT… NPT ủng hộ bản nghi quyết nhiệt tình và TQ vào Tây nguyên…

Có một chi tiết rất đáng chú ý: NĐM dân tộc thiểu số Tày. Ở VN dân Tày chỉ có khoảng hơn 2 triệu, nhưng ở 2 tỉnh Quảng tây, Quảng đông của TQ lại có đến gần 13 triệu mà TQ gọi là dân Choang. (theo WIKIPEDIA) trong khi dân tộc Kinh có tới gần 80 triệu lại rất nhiều người tài mà ĐCSVN không chọn được 1 ’’người cầm lái vĩ đại’’. lại đi chọn’’anh thổ mừ’’ như cách nói của dân gian – Tại sao ?!

Kết hợp với diễn tiến trong 10 năm cầm quyền (TBT), NĐM là TBT duy nhất của đảng CSVN – đã để lại hậu quả vô cùng tai hại cho đất nước, dân tộc : Làm mất đất trên biên giới đất liền phía bắc, mất biển, mất’’rừng vàng biển bạc’’, để đám người Hoa vào hơp pháp thuê rừng (dài 50 năm), lập làng, lập phố, lập xí nghiệp, cảng… để hôm nay chúng khuấy đảo, làm loạn; khởi động lại sụ kiện ’’Nạn Kiều’’ diễn ra hơn 30 năm trước (1978) mà ngay chính ĐCS và nhân dân VN tốn bao xương mắu mới đuổi được chúng đi , giờ đang manh nha tái diễn (như hiện tượng ở Hà Tĩnh – Vũng Áng, Bình Dương, ở các làng các phố người Hoa trên nhiều vùng, nhiều địa phương của đất nước) . Rồi đây lịch sử của dân tộc, con chắu chúng ta sẽ giải mã ’’Bí mật Quốc… Đảng’’ tai hại này !

Hôm nay tai họa đó phát tác mang đến hậu quả nặng nề… Bọn BBTBQ BK nối mắt xích đầu tiên trong kế hoạch Giấc Mơ Trung Hoa: Gây căng thẳng trên biển, bắn – cướp – giết đồng bào ta ngay trên lãnh hải của tổ quốc mình, tiếp tục cướp đảo, cướp biển bằng cách lấn từng bước, hợp pháp hóa đường lưỡi bò phi lí rồi đưa các giàn khoan vào hoạt động phi pháp (…), nhằm thử phản ứng của VN và Thế giới (…) đi đến chiếm trọn Biển đông của VN và tuyến đường hàng hải quốc tế…’’. Giấc mơ Bành trướng – Trung Hoa’’ của bè lũ họ Tập rõ như thế, TBT ĐCSVN vẫn im lăng, chẳng những không phản ứng, phản đối kẻ xâm lược, mà còn cho thuộc hạ – viên tướng họ Phùng – đến diễn đàn An ninh châu Á (Singapor) phát biểu, bào chũa, ve vuốt kẻ xâm lược (…):

“Quan hệ giữa Việt Nam và nước BẠN láng giềng Trung Quốc (dùng từ BẠN của ngành Tuyên giáo) về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề TRANH CHẤP chủ quyền trên Biển Đông nên đôi khi cũng có những VA CHẠM gây căng thẳng như sự việc ngày 1/5/2014” (Cầu Nhật Tân dẫn lại nguyên văn lời PQT).

Các nước bạn Hoa Kì, Nhật bản ngỡ ngàng khi đang hăng hái lên án kẻ thù ’’hộ ta’’, (…) nhằm giúp đỡ bảo vệ VN, nghe tướng Thanh nói, họ phải khựng lại như bị ngay Bộ trưởng Quốc phòng VN ’’bịt miệng, bóp cổ ’’ vì sợ họ làm mếch lòng kẻ thù cuả chính mình…

Mới ba năm chính thức cầm đầu ’’đảng ta’’, nhân dân VN mới hiểu rõ ’’xú danh’’ Trọng Lú là thế nào? Nhiều đảng viên (trong số 3 triệu) thất vọng về’’người ngồi trên’’ (1). Chỉ kể dăm ba việc thuộc trách nhiêm của TBT :

- Lẫn lộn bạn – thù khi đối với TQ. Thực hiên chính sách ngoại giao ‘’xiếc đi dây’’ nên không tranh thủ được sự ủng hộ triệt để của các nước bạn đứng đầu là HK. Bám chết lấy thỏa thuận Thành Đô Mà theo dư luận trong cán bộ cao cấp: Là thỏa ước rất bất lợi cho VN…

- Luôn nêu khẩu hiệu Đảng lãnh đạo toàn diên nhưng làm cho kinh tế đất nước suy xụp, xã hội suy đồi, hành chính loạn xà ngầu, tham nhũng phát triển trở tàanh giặc nội xâm hết phương cứu chữa, kéo theo, làm cuộc sống của nhân dân kiệt quệ, khổ cực…

Trước tình hình nước sôi lửa bỏng, quân thù đã xâm phạm an ninh toàn vẹn lãnh thổ, vẫn tụ tập nhau bàn chuyện ’’viển vông’’ (chữ của TT NTD – đưa ra NQ 9 về Văn hóa), không một lời lên tiếng phản đối, mặc quân thù hoành hành xâm phạm biển trời của tổ quốc, rồi khi Dương Khiết Trì sang’’vỗ đầu’’, lập tức bắt dân im lặng, cho thuộc hạ đến diên đàn ANCÁ tiếp tục bảo vệ’’Bạn tốt – Bạn vàng’’, cử cán bộ tổ chức sang học tập kẻ thù về xây dựng đảng… như báo chí đã trich dẫn, đưa tin!

Vân.Vân và…vân vân

Tất cả nhưng điều sơ bộ kể trên, nói lên một điều : TBT NPT đã khôngcòn khả năng, uy tín để lãnh đạo 3 triệu đảng viên, đưa con thuyền cách mạng VN tới bến bờ thắng lợi, làm mất niềm tin của nhân dân VN ! Biết thân phận, ông sẽ không tái ứng cử chức TBT khóa 12 mà’’đào tạo’’ Phạm Quang Nghi – Bí thư thành ủy Hà Nội thay.

Nhưng người cộng sản nói và làm khác nhau, chưa đến hồi kết chưa biết kết quả. Xin các vị hãy nhớ lai sự kiên chọn nhân sự cho ĐH 10. Lúc đó Nông Đức Mạnh phạm một số sai lầm buộc phải ra về… Đến trước đại hội X, BCHTW 9 xét duyệt – ’’chốt nhân sự’’ cho ĐH10, thì tư đâu có ý kiến vẫn để NĐM ở lại đảm nhiệm thêm khóa nữa vì… vì (…). Các nhóm lợi ích thỏa mãn lời hứa hen (…) các UVTW bùi tại và NĐM trúng cử – tái nhiệm. Hậu qủa nhãn tiền ngay lập tức phát tác, kéo dài cho đến hôm nay. ĐH 10 trở thành Đại Hội tạo ra mọi tiền đề cho đất nước rơi vào hoàn cảnh lâm nguy…

Những người Cộng sán VN có tâm huyết, có lương tri hãy tỉnh giấc. Một nhóm nhỏ đứng đầu tổ chức của các bạn đang vì quyền lợi cá nhân, phe nhóm, cam tâm làm tay sai cho kẻ thù để chúng chiếm trọn biển trời, biến mảnh đất của tổ tiên ta thành thuộc quốc của bọn Đại Hán phản động nhất thế giới ở thế kỉ 21. Các bạn hãy nhìn gương của nhân dân Tây Tạng, nhân dân Duy Ngô Nhĩ ở vùng Tân Cương, nhân dân Bắc Triều Tiên mà suy gẫm đi đến quyết định!

Các bạn muốn Lịch sử của dân tộc. con chắu ta muôn đời sau ghi công ĐCSVN, hay để Lịch sử ’’phủ định sạch trơn’’ vì vết nhơ lớn nhất: ĐCSVN đã’’mãi quốc cầu vinh’’, cho BBTBQ Bắc Kinh ?

Đừng để ’’sự kiện’’ ĐH lần thứ Mười của ĐCSVN tái diễn ở ĐH lần thứ Mười hai !

30.6.2014


(1). 2 câu trong bài thơ Xuân Sach vẽ chân dung Hoài Thanh:

Vị Nghê thuật, nửa cuộc đời
Nửa đời sau lại vị người ngồi trên (đầu)


Tác giả Diệp Kính Thiên

Nguồn: Internet

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

Lệ thuộc hoàn toàn vào TQ

Sự việc Trung Quốc đưa giàn khoan HD-981 vào sâu lãnh hải thuộc vùng kinh tế đặc quyền của Việt nam đến nay đã tròn hai tháng, đến nay vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm và cho thấy một lối thoát. Cho dù hành động này của phía Trung Quốc được dư luận coi đây là một hành động có chủ ý, với mục đích được sử dụng như một nước cờ chính trị nhằm tạo tiền lệ cho những bước lấn chiếm khác trong việc độc chiếm Biển Đông trong yêu sách Đường lưỡi Bò 9 đoạn của họ.

Trong bối cảnh từ sau Hội nghị Thành Đô năm 1990 đánh dấu sự bình thường hóa trong quan hệ giữa Việt nam và Trung Quốc, kể từ đó Việt Nam đã hầu như lệ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc về mọi mặt, kể cả kinh tế và chính trị. Nói như cố Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch thì đây là một thời kỳ Bắc thuộc mới đối với Đảng CSVN. Đáng chú ý, trong lúc này Việt Nam đang đối mặt với sự suy thoái về kinh tế và sự kiện giàn khoan HD-981 xảy ra vào lúc Việt nam hoàn toàn cô độc, không có một đồng minh nào về chính trị và quân sự. Về phía lãnh đạo Trung Quốc thì đã quá biết rõ rằng Đảng CSVN không thể rời bỏ chỗ dựa an toàn là người đồng chí có cùng ý thức hệ Trung Quốc, vì chỉ có gắn chặt vào Trung Quốc như thế thì mới có thể duy trì sự tồn tại của Đảng và chế độ với những đặc quyền đặc lợi quá lớn.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng
Các phản ứng của phía Việt nam trong 02 tháng vừa qua được dư luận chung đánh giá là quá mềm mỏng, nhũn nhặn, điều đó được coi là phù hợp với xu thế giải quyết các tranh chấp một cách hòa bình, nhằm để giải quyết tranh chấp với Trung Quốc tránh xung đột. Với phản ứng chiếu lệ nếu không nói là yếu hèn của các tàu chấp pháp thuộc các lực lượng Cảnh Sát Biển, Kiểm ngư... của Việt nam đối với các lực lượng tàu thuyền của Trung Quốc, cũng như các phản ứng và các lời tuyên bố yếu ớt và không thống nhất theo lối "Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược" của lãnh đạo cấp cao Việt nam cũng đã khiến không ít người nghi ngờ về lập trường của Việt nam trong vấn đề Biển Đông. Đành rằng các phát biểu hay hành động của các lãnh đạo cao cấp trong mỗi thời điểm nhạy cảm là một vấn đề, thông qua các lời tuyên bố, các hành động của một vài lãnh đạo cao cấp thì dư luận cũng như người dân một quốc gia cũng có thể suy đoán được thái độ của chính quyền trong vấn đề đó. Điều đó đòi hỏi các lãnh đạo cao cấp cần phải kiệm lời và thận trọng trong các phát ngôn, hành động. Tuy nhiên tất cả các phát ngôn hay hành động đó của tập thể lãnh đạo phải hướng về một phía với sự nhất trí cao. Song dư luận trong thời gian qua đã cho thấy hoàn toàn không chấp nhận và nghi ngờ sự im lặng của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, người giữ cương vị cao nhất trong bộ máy Đảng, Nhà nước và chính quyền.

Đó là lý do vì sao, khi ngày 01.7.2014 các tin tức của truyền thông nhà nước cho biết về một số hoạt động cũng như phát biểu mang tính tích cực của lãnh đạo Đảng và cơ quan Chính phủ liên quan đến vấn đề quan hệ Việt - Trung. Đây là những động thái đáng lưu ý, được đánh giá là những dấu hiệu tích cực của phía Việt nam trong vấn đề bảo vệ chủ quyền biển đảo trong lúc phía Trung Quốc ngày càng tỏ ra ngạo mạn bất chấp luật pháp quốc tế. Theo đó, phát biểu tại cuộc tiếp xúc cử tri quận Tây Hồ (Hà Nội) sáng 1-7,  đây là lần đầu tiên kể từ khi xảy ra sự kiện giàn khoan HD-981 Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố một cách công khai khi khẳng định rằng "Việt Nam cần phải gìn giữ hữu nghị với Trung Quốc nhưng đồng thời cũng phải giữ vững được chủ quyền" . Đáng lưu ý khi nói về vấn đề Hoàng sa, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh rằng “Trung Quốc có ý đồ muốn hiện thực hóa đường “lưỡi bò”, độc chiếm biển Đông, muốn khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc. Ta nói rằng Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Hoàng Sa thì trên thực tế Trung Quốc đang chiếm giữ, họ đã hai lần đánh chiếm Hoàng Sa và lần gần nhất là năm 1974 khi chúng ta chưa giải phóng miền Nam. Chúng ta tiếp tục khẳng định chủ quyền, đấu tranh để lấy lại Hoàng Sa”. Không chỉ thế, ông Tổng Bí Thư còn thẳng thắn đề cập đến vấn đề xấu nhất trong quan hệ Viêt - Trung có thể xảy ra, ông nói rằng “Có người hỏi nhỡ xảy ra chiến tranh thì sao? Thì chúng ta phải chuẩn bị tất cả mọi khả năng. Chúng ta mong chiến tranh không xảy ra và cố gắng làm cho nó đừng xảy ra”. Đây là một động thái hoàn toàn không bình thường.

Ngầm chuyển tín hiệu

Đáng lưu ý, động thái này của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng xảy ra cùng ngày với việc  tại phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 6. Tại cuộc họp này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã giao các cơ quan liên quan củng cố hồ sơ pháp lý Kiện Trung Quốc để báo cáo lãnh đạo Đảng, Nhà nước xem xét cân nhắc việc đấu tranh pháp lý về Biển Đông. Được biết cũng tại Hội nghị này Thủ tướng Việt Nam khẳng định Trung Quốc đã bất chấp đạo lý, pháp lý và quan hệ song phương khi hạ đặt giàn khoan HD981 trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Đồng thời, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nhấn mạnh hành động này của TQ xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam. Và không chỉ thế Chính phủ Việt Nam cho biết đã chuẩn bị cho "tình huống xấu" nhất với Trung Quốc. Những động thái nói trên cho thấy quan hệ Việt nam - Trung Quốc đã một lần nữa lại xấu đi, khác trước là các phản ứng của các nhà lãnh đạo Việt nam đã cho thấy họ đã tìm được một tiếng nói chung.
TBT Nguyễn Phú Trọng gặp Ủy Viên Quốc Vụ TQ Dương Khiết Trì tại Hà Nội chiều 18/6/2014.
Hành động của ông Tổng Bí Thư đã được coi là ông Nguyễn Phú Trọng đã ngầm chuyển tín hiệu bày tỏ sự đồng thuận của mình với Chính phủ trong việc đấu tranh bảo vệ chủ quyền trên Biển Đông của Việt nam. Đây là bước đột phá mới và điều đó trái với các đánh giá nhận định từ trước đến nay của dư luận trong và ngoài nước cho rằng Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng là một nhân vật đứng đầu phe giáo điều bảo thủ và có xu hướng thân Trung Quốc, người luôn có tư tưởng ủng hộ bảo vệ đại cục trong mối quan quan hệ Việt nam - Trung Quốc. Hành động này của ông Nguyễn Phú Trọng thể hiện sự xích lại gần nhau về quan điểm giữa các nhà lãnh đạo Việt nam trong Bộ Chính trị, điều mà các ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang... đã từng lên tiếng trong những ngày trước đó với các nội dung tương tự.

Vấn đề đặt ra là: "Vì sao ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng lại có sự thay đổi quan điểm một cách bất ngờ như vậy và sự xích lại gần nhau về lập trường - quan điểm giữa hai phe "Cải cách" của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và phe "Bảo thủ - thân Trung Quốc" của  Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng có là tín hiệu mới để chuyển tải thông điệp Thoát Trung hay không?"

Nếu theo dõi diễn biến về quan điểm và lập trường của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng về vấn đề Biển Đông trong thời gian gần đây, sẽ thấy ông Tổng Bí Thư nay đã tỏ ra quan tâm hơn tới vấn đề Biển Đông thay cho việc phát biểu vô trách nhiệm hoặc sự im lặng đáng ngờ như trước đây không lâu. Gần đây, trong buổi tiếp Ủy viên Quốc vụ Viện Dương Khiết Trì trong tháng 6.2014 ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng cũng đã từng tuyên bố về tính nghiêm trọng và tác động rất tiêu cực của việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD-981 tại vùng biển của Việt Nam từ đầu tháng 5.2014 đến nay đối với Việt Nam, điều đó đã ảnh hưởng đến cục diện quan hệ Việt-Trung và tình hình khu vực. Và mới đây, ngày 01.7.2014 Tổng Bí Thư đã khẳng định lập trường về chủ quyền của Việt Nam đối với các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và trên Biển Đông là trước sau không thể thay đổi. Ông Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định "Đấu tranh với Trung Quốc là việc lâu dài, chúng ta làm sao phải khẳng định được chủ quyền để lấy lại Hoàng Sa.".

Phải chăng sự thay đổi đột ngột này là kết quả của sự tỉnh ngộ của ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng sau khi bị Chủ tịch Trung Quốc đã từ chối tiếp, khi trong tháng 5.2014 ông Nguyễn Phú Trọng nhiều lần đề nghị được tiếp kiến để bàn thảo về vấn đề giàn khoan HD-981? Đây là điều mà các nhà bình luận và phân tích chính trị cho rằng đã đến lúc phe bảo thủ thân Trung Quốc trong nội bộ Đảng CSVN đã bị Bắc Kinh coi rẻ và không thèm đếm xỉa tới nữa. Vì Trung Quốc từ xưa đến nay - nhất là từ sau Hội nghị Thành đô đã nắm được tử huyệt của ban lãnh đạo Đảng CSVN. Đó là trước hay sau thì ban lãnh đạo Việt nam sẽ không bao giờ dám nghĩ đến việc thoát Trung, bởi ngoài Trung Quốc ra thì không có một chỗ dựa nào khác dành cho họ.

Tuy nhiên một trong những lý do khiến ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng buộc phải thay đổi quan điểm được đánh giá cao, đó là mâu thuẫn giữa các phe phái trong nội bộ lãnh đạo cao cấp của Đảng CSVN ngày càng trầm trọng. Được biết, trong buổi tiếp xúc Ủy ban Mặt trận Tổ quốc TP Hồ Chí Minh, của Chủ tịch Nước ông Trương Tấn Sang,  ông Lê Kế Lâm chuẩn đô đốc hải quân Việt Nam đã đưa ra thông tin là Trung Quốc sẽ dùng 20 tỷ đô la Viện trợ Phát triển Chính thức (ODA) và 100 tỷ đô la tín dụng để mua chuộc Chính phủ Việt Nam. Đến nay thông tin này chưa được kiểm chứng, song một thông tin tày đình như vậy được đưa ra bởi một sỹ quan quân đội cao cấp trong một cuộc họp của người đứng đầu Nhà nước - Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang thì cơ sở tin cậy của nguồn tin này là khá cao. Đây phải chăng là một trong những lý do có sự thay đổi lập trường của ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng?

Quan trọng hơn, từ đầu năm 2014 trở lại đây trở lại đây có nhiều dấu hiệu cho thấy phe của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang ở thế thượng phong và khuynh loát. Nhiều dấu hiệu cho thấy ông Nguyễn Tấn Dũng đang nắm số đông trong Bộ Chính trị và đa số trong Ban Chấp hành TW. Với bằng chứng rõ ràng nhất là trong thông điệp đầu năm mới 2014 của mình, ông Dũng đã không ngại ngần đề cập tới vấn đề cải cách thể chế chính trị đúng vào ngày Bản Hiến pháp 1992 Sửa đổi năm 2013 chính thức có hiệu lực. Điều đó xảy ra vào lúc chỉ còn hơn một năm Đại hội Đảng khóa XII sẽ khai mạc, mà đây là lúc quyền lực giữa các phe phái trong Đảng sẽ được thỏa thuận làm cơ sở để chia chác quyền lực. Đó là mục tiêu cuối cùng của các phe phái trong Đảng CSVN đang hướng tới để làm sao chiếm được ưu thế trong Đại hội 12 sẽ diễn ra năm 2016. Và từ nay đến lúc khai mạc Đại hội Đảng khóa XII thì các quyết định liên quan đến chính sách đối nội và đối ngoại, đặc biệt là vấn đề Biển Đông sẽ có thay đổi gì không? Đây là vấn đề sống còn giữa các phe phái, vả lại thời gian cũng còn quá ít nếu vào lúc này ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng không quyết tâm thay đổi thì chắc chắn sẽ lãnh thất bại. Điều đó đồng nghĩa với việc ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng phải thay đổi cho phù hợp và để duy trì sự tồn tại của bản thân và phe nhóm. Chứ sự thay đổi về lập trường trong vấn đề quan hệ Việt - Trung hoàn toàn là hành động mang tính chiến thuật để lôi kéo dư luận trong và ngoài Đảng, chứ không vì mục đích phục vụ cho lợi ích của dân tộc hay của đất nước.

Về lâu dài trong vấn đề quan hệ giữa hai đảng Cộng sản Việt nam và Trung Quốc mãi mãi sẽ vẫn là lợi ích cốt lõi, nhưng nó sẽ được che dấu một cách tinh vi và khéo léo hơn. Mà công văn của Bộ Ngoại giao Việt nam gửi cho các ban, ngành và một số tỉnh, thành phố về "Các việc cần làm" sau chuyến thăm Việt Nam hồi tháng Tư của Bí thư Tỉnh ủy Hồ Xuân Hoa, người lãnh đạo cao nhất của tỉnh Quảng Đông là một ví dụ điển hình về quan hệ giữa hai người vừa là đồng chí, vừa là thù địch này. Văn bản này, được phát đi chỉ một tháng sau khi Trung Quốc đưa giàn khoan HD-981 vào vùng biển mà Việt Nam tuyên bố là thuộc chủ quyền của mình, điều đó đã và gây căng thẳng rất nghiêm trọng trong quan hệ giữa hai nước là điều không bình thường. Không chỉ thế, theo Tạp chí Xây Dựng Đảng nà 26-6-14 cho biết một đoàn cán bộ Ban Tổ chức Trung ương sẽ sang nghiên cứu về công tác xây dựng đảng tại Trung Quốc từ ngày 15-6 đến 24-6-2014. Nói như thế để thấy quan hệ giữa hai Đảng CS Việt nam và Trung Quốc chỉ là vấn đề bằng lòng mà không bằng mặt, hay nói một cách khác là hình như hai Đảng, hai chính quyền của Việt nam và Trung Quốc đang diễn trò để hợp thức hóa sự có mặt của các giàn khoan trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt nam. Với phương châm để lâu cứt Trâu hóa bùn. Nếu đúng như thế thì là điều cực kỳ nguy hiểm.

Điều đó cho thấy mọi hy vọng sẽ có sự chuyển hướng ngoại giao thân phương Tây hơn để Thoát Trung của chính quyền Việt nam trong thời gian tới chỉ là sự vô vọng và viển vông. Vì chả bao giờ những người (mang danh) cộng sản lại đoạn tuyệt với những người đồng chí "kẻ thù" có cùng ý thức hệ để ngả theo bọn đế quốc, nếu không tiến hành cải cách thể chế chính trị một cách triệt để và toàn diện.

Ngày 02 tháng 7 năm 2014

© Kami